Giống như lúc đến, lúc rời khỏi Cố gia, Phương Hàm Ninh cũng lặng lẽ rời đi không để Cố Quân Mặc biết. Về đến Phương gia, cả cơ thể và tinh thần đều mệt mỏi làm cô không còn hơi sức nào để giải thích mọi chuyện với ba mẹ Phương nữa, chỉ bỏ lại một câu “Ba mẹ, con đang mệt lắm, có gì nói sau nhé!” rồi đi lên phòng của mình.
Tối hôm đó, cô sốt cao, hơn 39oC. May mà mẹ Phương cảm thấy con gái không ổn, lo lắng nên nửa đêm qua phòng cô mới phát hiện con gái mình bị sốt, vội vàng đánh thức ba Phương dậy đưa cô đi bệnh viện. Nghe mẹ cô kể, khi đưa cô đến bệnh viện tình trạng của cô đã vô cùng nguy hiểm, mặt đỏ rực nhưng môi thì tái nhợt, cơ thể lúc nóng lúc lạnh, còn mê sảng...cứ mê man như vậy cho đến ba ngày sau mới tỉnh lại.
Lúc Phương Hàm Ninh tỉnh lại trong phòng bệnh chỉ có một mình cô. Đầu vẫn còn hơi chút choáng váng, cơ thể đau nhức, mỏi nhừ, miệng khô rát, nhưng những cái đó chẳng thấm vào đâu so với thống khổ trong lòng. Đôi mắt vô hồn nhìn chăm chăm trần nhà trắng xóa của phòng bệnh, miệng nở nụ cười chưa xót. Một giọt nước mắt theo khóe mắt chảy xuống, rơi xuống gối rồi nhanh chóng biến mất. Cô... cuối cùng cũng mất anh rồi.
Đột nhiên, một bàn tay mềm mại, ấm áp vuốt ve lên khuôn mặt cô làm cho Phương Hàm Ninh đang trong suy nghĩ miên man giật mình. Hơi chút hốt hoảng nhìn sang.
- Mẹ!
Một tiếng “mẹ” giống như làm nũng lại hàm chứa bao nhiêu ủy khuất, chua xót làm ruột gan bà Phương đau như xát muối, cảm nhận rõ ràng ẩm ướt nơi bàn tay đang vuốt ve trên mặt con gái, bà Phương nhẹ nhàng mở miệng, giọng nói dịu dàng như trấn an, như dỗ dành:
- Tiểu Ninh ngoan, khóc lên đi! Mẹ ở đây rồi!
- Oa! Mẹ ơi!
Một câu “Mẹ ở đây rồi!” vừa dứt Phương Hàm Ninh không mạnh mẽ chống đỡ được nữa nhào vào lòng mẹ, bật khóc. Tiếng khóc giống như đã chịu ủy khuất của toàn bộ thế gian của cô làm hốc mắt bà Phương đỏ hoe, nhưng bàn tay vỗ về trên lưng con gái vẫn từng nhịp từng nhịp đều đặn mà kiên nhẫn, mang theo trấn an và yêu thương vô hạn của người mẹ.
Tiếng khóc nhỏ dần rồi dứt hắn. Phương Hàm Ninh từ trong lòng mẹ Phương ngồi dậy, liền nhìn thấy ba Phương không biết đã vào trong phòng và đứng đằng sau mẹ Phương từ bao giờ, cô giật mình bật thốt lên:
- Ba!
Nhìn con gái yêu của mình khóc mặt mũi đỏ hoe như thỏ, lem nhem nước mắt nước mũi như mèo, giọng nói vì khóc nên có chút khàn khàn, bao nhiêu tức giận phiền muộn trong lòng ông Phương từ khi biết chuyện của con gái lập tức bay sạch, trái tim vừa tê vừa xót như kim châm, lòng mềm đến rồi tinh rối mù, nhưng bên ngoài vẫn tỏ vẻ bực bội, vừa vươn tay lau nước mắt tèm lem trên mặt con gái, vừa hằn học trách mắng:
- Khóc cái gì mà khóc? Con gái Phương Mạc Thành mà lại yếu đuối vậy à? Để người ta bắt nạt đến mức này! Ba dạy con như thế nào hả?...
Cảm nhận ngón tay thô ráp của ba đang vụng về lau loạn trên mặt mình, lực đạo nhẹ nhàng giống như đang chạm vào vật trân quý nhất thế gian, tuy những vết chai chà xát vẫn làm cho mặt cô hơi đau, nhưng Phương Hàm Ninh không tránh né, cứ mặc ba mình, còn cô cứ cười ngây ngô. Hạnh phúc quá! Thế giới này vẫn là của cô.
