- Mẹ, em ấy nhỏ quá! - Tiểu Quân Mặc đứng bên nôi cố gắng kiễng chân nhìn chăm chú tiểu cô nương đang y y a a nằm chơi trong nôi, khẽ kêu lên.
Mẹ Cố đưa tay xoa đầu con trai, cười vui vẻ nói:
- Đúng vậy, cho nên sau này tiểu Mặc phải bảo vệ cô bé nhé, không cho phép bất cứ ai tổn thương cô bé đó.
Tiểu Quân Mặc nghe vậy ngẩng phắt lên, mắt sáng ngời nhìn mẹ, kích động hỏi:
- Giống như hoàng tử bảo vệ công chúa ấy hả mẹ?
- Đúng vậy, con phải nhớ nhé! - Mẹ Cố gật đầu khẳng định.
- Dạ, con nhớ rồi! - Nghe được câu trả lời chắc chắn của mẹ, tiểu Quân Mặc hưng phấn đáp rồi cúi xuống nhìn tiểu Hàm Ninh nằm trong nôi, đưa tay bắt lấy bàn tay nhỏ xíu, mềm nhũn đang quơ loạn trên không trung của cô bé, nghiêm trang nói - Tiểu Ninh, sau này anh sẽ bảo vệ em, không cho phép bất kì ai bắt nạt em, cho nên mau lớn lên nhé!
Năm đó, Cố Quân Mặc 5 tuổi, Phương Hàm Ninh 2 tuần tuổi.
______________________
- Bé con, em ước gì thế? - Cố Quân Mặc nhìn tiểu công chúa của mình nhắm mắt vô cùng chân thành cầu nguyện liền tò mò sáp lại hỏi.
- Ứ ừ, Không nói được. - Phương Hàm Ninh lắc lắc đầu nhỏ từ chối trả lời.
- Tại sao? Với anh cũng không nói được sao? - Cố Quân Mặc nhíu mày, có vẻ rất không hài lòng.
Phương Hàm Ninh thấy vậy, sợ anh tức giận liền vội vàng kéo kéo vạt áo Cố Quân Mặc, giải thích:
- Anh Quân Mặc đừng giận mà. Mẹ em nói, nếu nói ra sẽ mất linh.
- Vậy sao? - Chân mày Cố Quân Mặc cuối cùng cũng chịu giãn ra, nhưng anh vẫn muốn biết xem cô công chúa nhỏ của mình cầu nguyện gì nên mở miệng dụ dỗ - Bé con, em nói cho anh nghe đi. Đừng sợ, nếu không linh nghiệm anh sẽ giúp em thực hiện điều ước.
- Thật sao?
- Thật! - Cố Quân Mặc gật đầu vô cùng chắc chắn.
Mím mím môi do dự một chút, cuối cùng Phương Hàm Ninh cũng quyết định nói cho anh nghe. Cô bé nhìn nhìn xung quanh, sau khi xác định không có ai ngoài mình với anh nữa , liền vẫy vẫy anh.
- Anh ghé tai lại đây.
Nhìn bộ dáng như chuẩn bị nói ra bí mật quân sự của Phương Hàm Ninh, Cố Quân Mặc cảm thấy rất buồn cười, nhưng vẫn vô cùng phối hợp, cúi người xuống.
- Nào, bây giờ thì có thể nói được rồi.
Phương Hàm Ninh hơi kiễng chân lên, ghé vào tai anh nói nhỏ.
- Hahahaha! - Đột nhiên, Cố Quân Mặc bật cười, giơ tay lên hơi dùng sức xoa xoa đầu Phương Hàm Ninh - Ngốc quá!
- Đừng! Rối tóc em! - Phương Hàm Ninh vội vàng né tránh bàn tay “đại nghịch bất đạo” của Cố Quân Mặc, thẹn quá hóa giận nói - Còn nữa, anh không được cười.
Cố Quân Mặc nhìn công chúa nhỏ của mình vì thẹn vì cáu mà khuôn mặt trắng noãn trở nên ửng hồng giống như quả táo ngon miệng, hai má hơi phồng lên làm người ta chỉ muốn cắn một ngụm, đôi mắt to tròn xoe tròn xoe, môi nhỏ vô thức bĩu ra, nhìn đáng yêu chết đi được. Thế là cậu ngồi xổm xuống, cười híp mắt, bấm nhẹ hai má bầu bĩnh của cô bé, dịu giọng nói:
