Chuyện thứ nhất: HOA ANH ĐÀO

4.3K 41 9

                                                                                           -1- 

"Này, trông cứ như tuyết rơi ấy nhỉ!" Akari nói.

Chuyện đã mười bảy năm rồi, đó là hồi chúng tôi vừa bước vào lớp 6. Hai đứa vẫn thường đi bộ dọc khu rừng nhỏ trên đường về nhà, cặp sách nặng trĩu vai. Dạo ấy là mùa xuân, hoa anh đào đang độ mãn khai. Vô vàng cánh hoa lặng lẽ chao lượn trên không trước khi phủ trắng con đường nhựa dưới chân. Không khí ấm áp, trời nhẹ và trong như được màu xanh gột rửa. Cách đây không xa là tuyến tàu điện Odakyu và tuyến đường dành cho tàu cao tốc, nhưng những âm thanh ở đó dường như không thể chạm tới chúng tôi. Cả khu rừng chỉ vọng vang tiếng chim hót đón chào mùa xuân. Ngoài chúng tôi, xung quanh không còn ai nữa. Thật chẳng khác gì một bức họa xuân tuyệt đẹp.

   Phải, ít nhất trong kí ức của tôi, cảnh tượng hôm ấy có thể nói là đẹp như tranh, hoặc như phim. Mỗi lần cố chạm tay vào kỉ niệm xưa cũ, tôi luôn có cảm giác mình đứng hẳn ra ngoài, tách rời khung tranh mà ngắm lại tuổi thơ. Cậu nhóc tròn mười một và bên cạnh là một cô nhóc cùng tuổi, cao xấp xỉ nhau. Thế giới chứa chang ánh sáng ôm ấp trọn vẹn bóng dáng họ. Phải, bức họa lúc nào cũng chỉ lưu giữ được bóng dáng, và lúc nào cô bé cũng chạy bứt lên trước. Chút cô đơn thoáng qua cõi lòng cậu bé thuở ấy ghi khắc trong tôi đến tận hôm nay và khiến tôi, dù đã lớn, vẫn còn cảm thấy buồn man mác.

Tóm lại lúc đó, Akari ví những cánh hoa bay rợp trời với tuyết rơi. Tôi khó lòng hình dung tương tự. Bởi với tôi, anh đào mãi mãi là anh đào và tuyết chỉ có thể là tuyết.

"Này, cứ như tuyết rơi ấy nhỉ..."

"Ừm, thế hả? giống tuyết thật sao?"

"Mà thôi, chẳng có gì."

Akari ngắt lời tôi, tiến lên hai bước rồi xoay phắt người lại. Dưới anh nắng, mái tóc màu hạt dẻ của em bắt sáng lấp lánh. Liền đó, em thốt ra một câu chẳng đâu vào đâu.

"Này, tớ nghe nói vận tốc là năm centimet trên giây."

"Gì cơ?"

"Cậu thử đoán xem."

"Tớ chịu."

"Động não một chút nào, Takaki."

Có động não tôi cũng không tìm được đáp án, nên đã trả lời thành thật là mình không biết.

"Vận tốc rơi của hoa anh đào đấy. Năm centimet trên giây."

Năm-centimet-trên-giây. Mắt tôi mở to kinh ngạc. Không, phải nói là mở to khâm phục, "Chà chà, Akari, cậu biết nhiều thật đấy!"

"Hì hì..." Akari cười sung sướng, "Còn nhiều nữa cơ. Này nhé, vận tốc của mưa là năm mét trên giây. Còn mây chỉ được một centimet mỗi giây."

"Mây? Ý cậu là mây trên trời á?"

"Ừ, những đám mây trên trời."

"Mây cũng rơi được à? Chẳng phải là nó đang trôi thôi sao?"

"Mây cũng rơi, không phải là đang trôi đâu nhé. Bởi mây là tích tụ của những hạt mưa li ti. Chỉ có điều, nhìn từ xa có cảm giác đám mây khổng lồ đó đang trôi lơ lửng. Những hạt mây rơi chậm, rất chậm, đồng thời lớn dần lên, hóa thành mưa, thành tuyết và chạm xuống mặt đất."

5 centimet trên giây (5cm/s)Read this story for FREE!