Ghi chú: Chữ in nghiêng - Những chuyện đã xảy ra trong quá khứ
______________________
Từng có khoảng thời gian khờ dại Chou Tzuyu ước mình có thể đến Osaka một lần. Có người từng nói, Osaka vào mùa đông rất giống cô, không ồn ào, không hoa mỹ nhưng luôn làm người khác bình yên cùng dễ chịu.
Tzuyu cười nhạt nhìn từ khung cửa sổ đang bị đóng chặt, đến cả không khí mùa đông ngoài đó mùi vị như thế nào còn chưa được nếm trãi thì nói chi đến việc tận hưởng hay là yêu thích. Khóe môi lại biến chuyển thành một nụ cười mỉa mai, chẳng phải bây giờ đang hận nơi này đến tận xương tủy sao?! Osaka - nơi giam cầm tự do của Chou Tzuyu.
"Chou tiểu thư! Đến giờ ăn trưa rồi ạ. Chúc cô dùng bữa ngon miệng!"
"Tôi không ăn. Mang ra ngoài đi!" Tzuyu cất giọng đều đều, mắt vẫn mãi miết ngắm nhìn từng đám mây trắng tung tăng múa lượn trên bầu trời xanh nhàn nhạt. Thật tự do!
"Đại tiểu thư có nói, nếu cô không chịu ăn thì hậu quả không phải chỉ một mình cô gánh lấy đâu..."
"Gọi cô ta vào gặp tôi!"
"Vâng. Tôi xin phép."
...
"Tìm tôi có việc gì? Có phải nhớ tôi rồi không?" Cô gái xinh đẹp mở cửa bước vào, bông đùa một câu liền làm cho người còn lại cảm thấy chán ghét.
"Tôi muốn gặp Nayeon!"
"Em nghĩ mình là ai? Muốn gặp liền có thể gặp?"
"Minatozaki Sana, tôi nghiêm túc!"
"Tôi cũng không đùa!"
Sana nhẹ nhàng tiến lại gần Chou Tzuyu vẫn đang hướng mặt ra khung cửa sổ, từ lúc cô vào phòng người này cũng không thèm nhìn cô lấy một lần. Sana vòng tay ôm lấy thân hình gầy gò, áp mặt vào tấm lưng rộng lớn, cố gắng tìm kiếm một chút hơi ấm còn sót lại. Hơi ấm chỉ dành riêng cho Minatozaki Sana.
"Như vậy đi, nếu em chịu nghe lời một chút, tôi có thể suy nghĩ lại chăng?"
"Đừng có động vào người tôi! Dơ bẩn!" Chou Tzuyu chán ghét vùng khỏi vòng tay Sana, mạnh bạo xô ngã cô ấy xuống sàn nhà.
"Tốt nhất là em nên ngoan ngoãn, đừng khiến tôi phát điên. Tôi không chắc sẽ không làm gì người yêu của em đâu!" Sana an tĩnh ngồi yên, cũng không hề có ý định đứng dậy. Nụ cười dịu dàng được thay thế bằng cái nhếch môi cay độc.
"Minatozaki Sana chị điên rồi sao? Chị giam tôi ở đây hơn nửa năm bây giờ còn bắt luôn cả Nayeon! Chị rốt cuộc là có mục đích gì?!"
Chou Tzuyu tức giận quỳ rạp xuống đất, nắm chặt lấy bả vai Sana mà lay mạnh, tròng mắt hiện lên những đường chỉ máu đỏ ngầu, vẻ mặt dữ tợn như muốn giết chết người đối diện.
"Phải. Tôi điên rồi. Sana yêu Tzuyu đến điên rồi." Sana không sợ chết mà nhìn thẳng vào đôi mắt kia, miệng lại bày ra một nụ cười thách thức, lời nói bông đùa ẩn chứa một tia thật lòng.
"Yêu? Chị có giam tôi ở đây cả đời tôi cũng sẽ không yêu chị đâu!"
"Không sao. Giữ em lại bên cạnh, mỗi ngày đều được nhìn thấy em cũng là một loại hạnh phúc rồi."
YOU ARE READING
[ONESHOT] [SaTzu] Đông Tan
FanfictionOsaka tanh tưởi mùi máu, Seoul ngọt ngào hương vị đầu tiên. Sự khác biệt này, đến cuối cùng Minatozaki Sana cũng phải cay đắng chấp nhận.
![[ONESHOT] [SaTzu] Đông Tan](https://img.wattpad.com/cover/76538196-64-k19516.jpg)