co gi moi
Ông ấy có mái tóc hoa râm, 2 bàn tay mềm mại, đôi mắt khó tính như lại có vẻ phúc hậu.
ông nhìn tôi từ trên xuống dưới, như quan sát xem có vi khuẩn nào ko.
mãi 1 lúc mới mở miệng…
“tốt nghiệp ĐH khoa Quản trị nhà hàng khách sạn?”
“dạ..”
“tại sao muốn làm PHỤ BẾP cho tôi???”
“vì cháu thích..”
“có biết công việc này thế nào hay ko?”
“dạ………rửa chén, lặt rau, vo gạo… chú sai gì thì cháu làm nấy.”
ông ấy lại nhìn tôi kiểu ấy lần nữa,
nhưng xóay vào gương mặt tôi, khiến tôi càng thấy căng thẳng.
“tôi ko nghĩ 1 người tốt nghiệp ĐH lại muốn làm công việc đó”
“cháu muốn học chú… … đó là…niềm đam mê..”
“học tôi? nếu là đam mê, hẳn cô phải nấu được món nào đấy?”
“món Spaghetti ạ. ai cũng bảo cháu làm rất ngon.”
vị đầu bếp đứng tuổi suy nghĩ 1 lát rồi bảo tôi làm cho ông ấy 1 đĩa spaghetti.
ko khó, tôi đã làm nó 70 lần rồi. *_^
pho mát, mì Ý, cà chua và xì dầu… thêm chút bột năng…
nhưng spaghetti của tôi còn có… cà ri, hi hi
“đây gọi là Spaghetti à?”
“… ko ngon ạ??”
“phải gọi nó là món … xem nào, Hồng Yên Mì Gia!”
Hồng Yên Mì Gia??
tôi tên là Hồng Yên.
“tôi chưa ăn món spaghetti nào có cà ri trong ấy cả!”
“nó làm vị bớt ngán hơn mà………hic hic…”
“nhưng tôi thừa nhận………..là nó tạm được.”
cái gật gù của ông ta làm tôi thở phào, trời ạh,
chỉ thiếu chút nữa là tôi lột tạp dề quăng đi và chạy ra ngoài rồi.
“1 tháng 2.5 triệu, làm 7 ngày, thưởng cuối tháng nếu quán đông khách, ok?”
“okay!”
đó là buổi gặp gỡ đầu tiên của tôi và sư phụ
vị chủ quán Âu Việt rất nổi tiếng của thành phố..
tôi đã học được rất nhiều …, ông bảo rằng,
tôi sinh ra để làm nghề này – 1 đầu bếp nhà hàng.
