Mùa đông năm 2022 tại thành phố Bắc Kinh, tuyết bắt đầu rơi trên mặt đất từng hoa tuyết rơi lên vai cậu, làm cậu lạnh đến run người, mọi người trên đường cũng bắt đầu bước vội vàng hơn, dòng xe trên đường cao tốc cũng chạy vội hơn... có lẽ là do đông đến nhanh quá chăng? Đúng vậy mùa đông đến nhanh rất nhanh, nhưng với cậu nó đến cũng nhưng không đến quanh năm bốn mùa chỉ là một đều chán ngắt với cậu chẳng có gì mới mẻ chẳng có gì là hứng thú, tay cầm sắp bệnh án trên tay cậu như sinh vật chết rồi lê bước chân nặng về phía trước, cậu cũng chẳng biết hướng mình nên đi là đâu và cũng chẳng biết nơi nào để đi...chỉ là muốn đi về phía trước để cậu không phải té ngã ngay lúc này. Cậu thầm tự hỏi cậu đã làm gì sai mà ông trời lại đối xử tàn nhẫn với cậu như vậy, thật bất công thật sự bất công, nội tâm đang rào thét dử dội nhưng khuôn mặt vẫn không một chút cảm xúc, cậu là vậy đã từ rất lâu rất lâu về trước cậu đã không còn biết thế nào là cảm xúc nữa rồi, từ cái ngày mẹ cậu rời xa cậu, cậu đã trở thành một người không còn cảm giác nữa. Đã đến nhà cậu ngôi biệt thự xa hoa đầy tráng lệ đang hiện ra trước mắt, lí trí và trái tim không hề muốn bước chân vào căn nhà này, nó không phải nhà cậu, nó không thuộc về cậu, đúng! Vào 10 năm trước nó đã không còn là nhà của cậu nữa.
*Bịch*
Trước mắt cậu tối sầm lại, cậu cũng mệt mỏi lắm cậu cũng không muốn mở mắt ra nửa cậu im lặng nhắm mắt lại...........
"Mẹ à! Hôm nay ba không về mừng sinh nhật con cùng chúng ta sao" đứa trẻ trắng trẻo nũng nịu trước mặt người phụ nữ xinh đẹp, cậu bé 7 tuổi đó chính là cậu Dịch Dương Thiên Tỉ hôm nay là sinh nhật lần thứ 7 của cậu, cậu và mẹ đang vui vẻ chờ đợi ba cậu về. "Mẹ đã gọi ba rồi, ta ra ngoài đợi ba nhé" người phụ nữ cười hiền từ nhìn đứa con trai bé bỏng, bất chợt điện thoại vang lên một tin nhắn bà mở ra xem thì thấy một tắm ảnh...trong ảnh là hình chồng bà đang ăn cơm vui vẻ cùng người phụ nữ nào đó bên cạnh còn có một đứa bé gái rất đáng yêu, điện thoại từ trên tay bà rơi xuống đất nước mắt chợt trào khỏi khóe mắt, Thiên Tỉ hoảng hốt chạy lại ôm lấy mẹ. "Mẹ vì sao lại khóc, mẹ sao thế, mẹ ơi..." bà ôm lấy con trai và lao vội giọt nước mắt trên má và dẫn con đến nhà hàng nơi chồng bà đang ở đó cùng người đàn bà khác, chiếc xe màu đen sang trọng dừng lại đối diện bên nhà hàng và hai mẹ con vừa bước xuống xe đã thấy chồng bà ôm hôn người phụ nữ đó, Thiên Tỉ cả kinh nhìn thấy cảnh đó nửa giận nửa hận "ba là chỉ hôn mẹ thôi, bà ta là ai mà ba lại hôn" mặc cho mưa to gió lớn, sấm chớp ì đùng cậu băng ngay qua đường và không nhìn thấy phía sau có một chiếc xe hàng đang hung hăn chạy đến kèn cũng không hề bóp, trông có vẻ như muốn đâm thẳng vào người phía trước cho chết đi....
"RẦM"
"Đau quá" cậu ôm lấy cánh tay bị đập mạnh...cậu không sau cả nhưng ai? Ai đã đẩy cậu ra? Mẹ đâu rồi cậu đưa mắt nhìn về phía xe mình nhưng không thấy mẹ, tâm hồn bấn loạn" không thể nào??" cậu đưa mắt về phía chiếc xe ở xa đó và phía dưới mà mẹ cậu và... MÁU!
"Mẹ" cậu hét ầm lên và chạy về phía mẹ cậu, cả ba cậu cũng chạy đến ông định đở lấy mẹ cậu nhưng bị cậu trừng bằng ánh mắt thù hận và quát lớn. "Ông tránh xa mẹ tôi ra" rồi cậu ôm lấy mẹ khóc nức nở, cậu như điên dại mà rào thét gọi mẹ tỉnh lại mẹ cậu tay đầy máu vuốt nhẹ lên khuôn mặt đầy nước mắt của cậu "không được hận ba con" chỉ một câu duy nhất bà nói với cậu và cánh tay đầy máu từ từ rơi xuống, mưa cứ như xối xả vào người cậu và mẹ cậu, máu và nước mưa hòa lẩn vào nhau một vũng thật lớn... mẹ đi rồi! Bà là vì cứu cậu mà chết! Và cũng là chết vì tình yêu của bà đốii với ba cậu chiếc xe cấp cứu hối hả chạy đến, nhưng không kịp nữa rồi, bà đã chết rồi! Cậu vì cái chết của mẹ mà cũng chấn động về tâm lí ngày đám tang tất cả diễn ra như một màng bi hài kịch được đặt sẵn kẻ đến thì khóc lóc thảm thiết lúc ra về thì miệng cười đắt ý cứ như mẹ cậu chết là đáng đời, riêng cậu chỉ im lặng đứng ở một góc, mắt vô hồn nhìn ảnh mẹ cậu. Sau đám tang cậu không ăn uống cũng không bước ra khỏi phòng miệng cứ lầm bầm cái gì đó, những ai bước vào phòng đều bị cậu ném đồ vào người có khi lại bị thương, hôm đó cậu còn lấy dao cắt đứt mạch máu của mình miệng thì cười lớn mắt thì đỏ ngầu khiến ai nhìn vào cũng phát khiếp. Một năm sau đó khi cậu được đưa vào bệnh viện tâm thần bệnh tình đã dứt nhưng tính tình lại khác xưa rất nhìu, không còn hoạt bát lanh lợi, không còn cười đùa vui vẻ nửa thay vào đó là một cậu bé 8 tuổi lạnh lùng, lãnh khốc, chỉ là một cậu bé mới được 8 tuổi thôi đã mất dần nụ cười của trẻ thơ, và không hề mở miệng nói chuyện với bất kì ai, ba cậu sau khi đưa cậu vào bệnh viện cũng dẫn người đàn bà kia và con gái về nhà ở hôm nay cậu xuất viện chiếc xe đó lại đến đón cậu, cậu vào xe ngồi im lặng mắt nhìn ra cửa sổ mặc cho chú tài xế cứ hỏi hang này nọ.
YOU ARE READING
Nghịch Yêu
RandomNgược Ngược..... và Ngược Trong truyện con trai cũng có thể mang thai Ai không thích thì đừng xem nha.
