MỚI GẶP THẬT SỰ LÀ KHÔNG ƯA

7 0 0
                                        

Cha mạ ơi!! Tại sao lại là hắn!! Đúng thiệt là hôm nay ra đường không coi ngày mà!! Bây giờ làm sao!! Cảm giác sao nó lạ kỳ!! Mình có làm gì hắn đâu mà phải sợ!! Sau này hắn còn phải nhờ mình để đức lại cơ mà!! Sao vẫn thấy sợ sợ vậy ta!

Tôi đã nói ngay từ đầu là chúng ta không nên vào đây cơ mà cô không chịu nghe!! - Mặc Tố Tâm lên tiếng trách móc.

Cô hay quá!! Sao lúc tôi dụ dỗ cô, cô kiêng quyết không vào thì tôi đâu thể nào đè vác cô vào đây!! - Tôi sợ quá đỗ quạu!!

Hắn ta từ từ đứng dậy bước đến gần. Thấy tía hôn!! Hắn ta bước tới làm gì!! Nếu bây giờ có thể quay đầu chạy thì hay biết mấy!! Biết trước dậy đừng vào đây!!

Nhìn hắn ta một thân hồng bào thướt tha, mái tóc buộc hờ nhưng mấy lọn tóc nhỏ hai bên tai không chịu nghe lời theo gió cuốn bay phất phới nhìn mới yêu mị làm sao, thân hình hắn mảnh mai nhưng đối với tôi nó khá đồ sộ, hắn cao hơn tôi rất nhiều, nếu đứng ra so hắn với tôi mà hắn bị viêm cánh thì thật khổ cho tôi rồi. Bước từ đằng xa mùi hương của hắn ta thoảng nhẹ đưa đến mũi tôi khiến tôi đù người, phải chính xác là dùng từ "đù" luôn, vì lúc đó trong tâm trí tôi không thể nghĩ được bất kỳ thứ gì khác ngoài hình ảnh đang tiến đến gần trước mặt kia. Đó là mùi hương tôi thích nhất, mùi hoa lài - loài hoa tinh khiết không xe xua màu sắc, không đua nhau tranh hương như những loài hoa khác.

Tỉnh lại!! Tỉnh lại!! Bà công chúa kia!! Nép nép vào!! Mê trai vừa thôi chứ!! Cô làm tôi sao lãng đấy!! - Tôi lên tiếng cảnh tỉnh cô công chúa đang bị tên biến thái tử kia mị hoặc.

Ahhh!! Xin lỗi quý vị!! Tôi hình như đi nhầm phòng rồi !! Phòng của tôi ở đâu ấy nhỉ!! Ý nó ở đằng kia!! Tôi thật là bất cẩn quá!! Thành thật xin lỗi!! Mấy vị đại gia xin đừng chấp nhất !! Cứ coi như chưa từng thấy tôi là được rồi!! - Tôi lên tiếng phân trần cười hùa cho qua chuyện rồi quay lưng chuồn cho lẹ.

Đang bước được chừng vài bước thì cảm giác như lơ lửng! Mẹ thiên nhiên ơi, nhìn xuống dưới thì chân tôi hổng đất. Hắn thừa lúc tôi quay lưng đi thì đã nhanh tay túm nhẹ cổ áo của tôi rồi bằng một tay lôi hẳn tôi lên. Hắn có phải con người không hay là trâu tinh hiện hình.

Hắn quay tôi lại, thu cánh tay dài trắng nõn nà của hắn lại, đưa tôi đến gần kề mặt hắn. Hình như hắn ta bị kém, nhìn không rõ nữa nên mới làm như vậy. Châu mi nheo lại, tỏ ra lạ lẫm khó hiểu.

Vị tiểu huynh đệ này xem ra còn nhỏ tuổi, sao lại vào đây uống rượu hoa!! Nhìn mặt thoạt đầu có vẻ rất lạ nhưng nhìn kỹ lại có chút quen thuộc!! Chúng ta gặp nhau ở đâu rồi đúng không!! - Hắn lên tiếng phán.

Cha mẹ ơi, toàn mùi rượu, chắc uống cũng hơn chục "lu" rượu rồi cũng nên!!! Tôi vội nín thở lên tiếng.

Hai canh giờ trước, trên ban công một tửu lâu gần cửa Bắc của thành!! Huynh đây có nhìn lên đó và thấy tôi, tôi có mời huynh một chén rượu!! Sau đó huynh biến mất!! - Tôi nói với vẻ mặt ngây thơ khi tường trình lại sự việc cúp cua với cô giám thị. Nhưng lần này là tôi nói sự thật.

Hắn ta cười, hàm răng tinh, răng đều như bắp, chắc gì bắp đã đều bằng.

Ta không nói đến lần đó, có lần khác không. Trước cả lần đó nữa, lúc đấy ta thấy nhóc nhìn quen nên ta mới nhìn lâu như vậy, ta còn tưởng chúng ta quen biết nhau nên nhóc mới kính rượu ta từ xa như thế chứ!! - Thái tử lên tiếng trong hơi men chuến choáng.

Hoàng Y Lan Ta Làm Công ChúaWhere stories live. Discover now