Chờ em

1.8K 64 27

Hôm nay Zin về muộn, ăn cơm xog là lên đây đăng chn cho mọi người nak. Đừng bơ Zin nha

"Chíp chíp"

*giật mình

_ A, cái đồng hồ ồn ào

Tôi nhấn mạnh vào nút tắt tiếng chuông, ngồi dậy vươn vai mệt mỏi. Nhìn sang bên cạnh mình, là ba người còn đang ngủ rất say trên chiếc giường loại lớn. Ai cũng sắp dậy chào buổi sáng....nhưng sao chỉ có em là vẫn nằm ngủ mãi không dậy? A em đúng thật là hư đấy!

Khuôn mặt của em, hàng mi của em, đôi môi hồng anh đào, hơi ấm của em..... chúng bây giờ vẫn giống hệt hôm ấy, như ngày đầu chúng ta gặp nhau, không cảm xúc, bình thản, không quan tâm đến những gì xảy ra xung quanh và cả cho mình. Em đã luôn như vậy, để giờ bản thân mình bị tổn thương sâu sắc..

Đã ba tháng trôi qua, em vẫn không tỉnh lại....

_ Ch..ú_

_ Tiểu Quỷ, thức rồi à? Sớm thế_ tôi cười xoa đầu con bé

_ Chú k.hóc a?

Tôi giật mình đưa tay đặt lên khoé mắt mình, cảm giác có chút ướt, tôi đang khóc, vì em đấy. Tôi cười nhạt thầm cho bản thân, quay qua cười nhẹ với con bé.

_ Không, chú không khóc_ một lời nói dối đau lòng

_ Khóc mà chối_ lại một ngữ điệu y hệt tôi phát lên nhưng phiên bản trẻ con

_ Đại Ca, cả con cũng thức à?_ tôi đánh trống lãng

_ Chú để đồng hồ vậy thì ai ngủ được_ thằng bé nhăn nhó dụi mắt sau đó lăn qua bên em, ôm em thật chặt.

Tiểu Quỷ cũng cười híp mắt quay người ôm em

1...2...3

_ Chào Mom buổi sáng_
..
...
....
......
.........Chào em buổi sáng, Zoi Chúa

--------------
_ Lại ăn sáng rồi đi học_ anh nói

_ Chú đưa tụi con đi a?_ Nguyệt Dao chạy đến bàn hỏi

_ Không, hôm nay chú bận. Xin lỗi hai đứa, hôm khác nha_ anh cười xin lỗi

_ À..vâng_ Nguyệt Dao gật đầu rồi bắt đầu ăn

_ Này, cho với_ Khắc Dĩ tự tiện đưa tay bốc một miếng dâu trên dĩa Nguyệt Dao bỏ vào miệng mình

".........ưm, dâu? Dâu của Nguyệt Dao..."hức... oaaaaa

Thế là cô bé khóc toáng lên

_ Trả dâu đây oaaa!

_ Đại Ca! Tại sao con lại chọc em khóc thế này!_ anh nghiêm khắc la Khắc Dĩ

Khắc Dĩ giật mình nhìn anh rồi nhìn Nguyệt Dao, cậu bé lấy khăn giấy lau nước mắt cho em mình sau đó nói

_ Xin lỗi, vì mami hay bỏ ba miếng dâu trên dĩa anh nhưng giờ chỉ có một, em lại có hai nên anh mới.....

Huy Khánh ngơ ra một hồi, anh xoa đầu thằng bé....... tội nghiệp, nó chắc hẳn nhớ Mom lắm. Cơ mà cũng nực cười, 2 đứa này xa bố mẹ lâu thế mà không nhớ bố mẹ mà chỉ nhớ mỗi Tiểu My là sao ta? Thật là trẻ con mà

[Short fic] [ VinZoi] _ver_ Yêu không mệt, không gọi là yêuĐọc truyện này MIỄN PHÍ!