♡Chap 2♡

362 41 20
                                        

Đây là truyện của Miu, đề nghị không mang ra khỏi Wattpat khi chưa có sự đồng ý và không được Edit lại, thanks!!!
____________________________________________________________________________

Lưu Chí Hoành trở về nhà với khuôn mặt đầy vết bầm và trầy xước. Khóe môi cũng chảy ra ít chỏng lỏng đặc sệt tanh nồng. Cái quần âu rộng thuỳnh đã rách đi vài chỗ. Giờ nhìn cậu giống một kẻ lang thang đầu đường xó chợ hơn là một học sinh cấp ba đúng nghĩa

Lưu Chí Hoành dựa vào cửa căn hộ cho thuê đã cũ đi theo thời gian của mình, cố gắng đều hòa nhịp thở và lấy lại chút sức lực mỏng manh để đi vào bên trong

Căn hộ của cậu nằm ở đường X cách trung tâm thành phố khoảng 30' đi bộ. Tính ra cũng không xa mấy, ước chừng là vừa đủ với thời gian biểu chật nít của cậu

- Cạch...!!! - Lưu Chí Hoành mở cửa đi vào nhà. Cách bày trí bên trong nhà so với bên ngoài hầu như khác một trời một vực. Bức tường xám tro bên ngoài đã phủ một lớp rêu xanh, tường nhà bong tróc để lộ ra từng mảng xi măng xám loét, lưa thưa còn có vài hình vẽ dị hợm do đám trẻ con hàng xóm tạo nên trông vô cùng tồi tàn và xấu xí

Bên trong nhà lại hoàn toàn khác hẳn. Tường nhà một màu trắng trang nhã với trần và sàn gỗ màu đen đối lập nhau nhưng không gây cảm giác khó chịu mà ngược lại còn hài hòa đến dễ chịu. Trên tường là hình vẽ những con thiên nga với nhiều hình dáng, từ tao nhã đến trầm tĩnh, từ bay lượn trên cao đến nằm yên say ngủ, mỗi con đều được vẽ lên vô cùng tỉ mỉ

- Hoành Hoành, cậu làm sao vậy? - Vương Nguyên, cậu bạn cùng cậu thuê căn hộ này từ trong phòng ngủ bước ra. Mái tóc bồng bềnh có chút rối nhưng vẫn không làm mất đi vẻ khả ái xinh đẹp

- ... - Lưu Chí Hoành không trả lời Vương Nguyên mà chỉ lắc đầu vài cái rồi đi lướt qua Vương Nguyên vào phòng trong

- ... - Vương Nguyên bên ngoài nhún nhún vai, gương mặt thanh tú tỏ vẻ "hiểu rồi" sau đó mặc kệ Lưu Chí Hoành mà vào bếp nấu đồ ăn

Lưu Chí Hoành mở ra tủ quần áo chọn đại một bộ đồ ở nhà thoải mái xong xoay người tiến vào phòng tắm

Lưu Chí Hoành đứng trước gương tháo ra cái kính to bản, gương mặt thanh tú cùng đôi mắt to tròn lấp lánh nước lập tức hiện ra. Trút bỏ bộ đồng phục lấm lem bùn đất, các vết bầm xanh tím trên làn da trắng ngọc lập tức hiện ra rõ ràng qua tấm gương trước mặt. Bên trong gương là hình ảnh xuân xanh của một thiếu niên chưa đủ tuổi trưởng thành, không rắn rỏi như các thiếu niên khác nhưng rất khả ái, nhìn qua sẽ khiến người khác muốn chở che, bảo bọc

Lưu Chí Hoành nhìn mình qua gương, đôi tay gầy khẽ chạm lên vết bầm trên mặt. Có chút đau nhưng cậu vẫn chạm vào nó. Các ngón tay thon gầy dần di chuyển đến khóe môi có chất lỏng đỏ thẫm nổi bật. Cậu quệt lấy một ít, nhìn ngắm nó thật lâu, một khắc sau lại đưa vào miệng nếm thử

"Vị của máu... quả nhiên luôn ngọt như vậy! Thật ngon!"

Lưu Chí Hoành cười nhạt, xoay người mở ra vòi sen từ từ tắm rửa. Nước lạnh táp vào các vết thương đau rát nhưng cậu không quan tâm, có lẽ cậu đã mất đi cái cảm giác "đau đớn" rồi!!!!

You've reached the end of published parts.

⏰ Last updated: Sep 12, 2015 ⏰

Add this story to your Library to get notified about new parts!

[Longfic][XiHong] Nợ Ai Đó Một Lời Yêu ThươngWhere stories live. Discover now