Chương 41:Giấc mơ kì lạ.

3.9K 153 5
                                        

Anh ấy vẫn còn sống. Thật may, chỉ là mơ, tât cả chỉ là mơ, nếu như là thật... Hưng, anh Thắng, em rất sợ mất đi hai người!
_____________________________________________________

- Cô ấy là của tôi!

Thắng đứng trước mặt hắn, chĩa súng vào ngực hắn, lớn tiếng nói.

Hắn lạnh lùng nhìn anh, lên tiếng:

- Hừ, anh đã bao giờ làm điều gì tốt cho cô ấy chứ? Cô ấy thích anh nhưng anh chỉ mải xa lánh cô ấy mà thôi!- Hắn cũng không vừa khi chĩa súng vào ngực anh.

- Cậu nghĩ cậu làm được gì? Một mình cậu có thể đấu được người như tôi? Căn bản là cậu không thể, đừng nói lung tung, chuẩn bị đi chết đi!

Hắn im lặng một chút, lên tiếng:

- Tôi có chết thì cũng đã từng cho cô ấy quãng thời gian hạnh phúc, vui vẻ nhất, có chết cũng có thể yên tâm. Nhưng mà, anh nghĩ anh có thể thoát khỏi đây? Cả hai chúng ta đều sẽ bị chôn vùi tại nơi này!

- Đúng, cả hai chúng ta sẽ cùng chết nhưng ai chết trước, cả hai đều không thể biết được!

- Tôi với anh cùng xem thử ai sẽ là người chết trước.

Thắng nhếch môi:

- Được thôi. Tôi tuy không thể ở bên cô ấy nhưng ít nhất cũng có thể làm một người anh tốt. Tôi biết tâm lí tôi không bình thường, vì vậy ở bên cô ấy là chuyện không thể.

- Anh có nói cũng vô ích. Cục diện có thể thay đổi sao?

- Anh nói đúng. Chỉ là... tôi chỉ muốn cho người con gái đang quan sát hai chúng ta biết tôi cũng đã từng yêu, và bây giờ tình yêu đó không thuyên giảm, ngược lại còn ngày một tăng.

Anh nhìn vào cái ống kính trên tường nở nụ cười nhàn nhạt:

- Em biết không Nhi, anh đã từng rất yêu em, chỉ là anh không thể ở bên em, nhưng mà hôm nay có thể cả ba chúng ta sẽ cùng ở bên nhau.

Lúc này hắn tức giận bóp cò, anh nhanh chóng né sang một bên, sau đó hướng súng về phía hắn mà bắn. Hắn tuy thân thủ nhanh nhạy nhưng vẫn không thể tránh khỏi viên đạn trúng vai. Nhân lúc, Thắng chưa kịp định thần, hắn bắn vào bụng của anh. Hai người thương tích đầy mình, vì vậy né tránh không thể nhanh được, cuối cùng viên đạn đã găm vào bụng anh.

Chưa kịp nở nụ cười lại thấy từ phía tim trào lên cảm giác đau nhói, nhìn xuống thấy một dòng chảy ấm nóng từ ngực tuôn ra. Hắn nở nụ cười rồi ngã xuống đất.

- Đừng! ANH THẮNG! HƯNG!!!!!!!- Nó bật người dậy, trên trán lấm tấm mồ hôi. Khuôn mặt tái xanh vì sợ hãi, nước mắt vẫn còn trên mặt.

Hắn giật mình tỉnh giấc, thấy cô nàng bên cạnh với khuôn mặt tái xanh, khóe môi cứ lẩm nhẩm gì đó, liền ngồi dậy nhẹ nhàng ôm nó vào lòng. Nhỏ giọng an ủi:

- Thôi nào, thôi nào, em sao thế? Sao lại hoảng sợ như vậy chứ? Mơ thấy cái gì thế?

Nhưng người con gái trong lòng hắn không trả lời, chỉ thò tay ra sau lưng ôm chặt lấy hắn, đầu vùi sâu hơn vào lòng ngực hắn.

Sát thủ tiểu thư 1: Xin chào siêu trộm.Where stories live. Discover now