ONE SHORT

185 25 2
                                        

NOTE: Đây là truyện cùng tên của tác giả ( MossTimeBabey ). Truyện dịch chưa có sự đồng ý của tác giả nên mình mong các bạn đừng đem đi lung tung. Đồng thời các bạn hãy ủng hộ tác giả trên AO3. Cảm ơn các bạn rất nhiều.

-------------------------------

"Soap! Soap, nghe rõ trả lời?!"

Giọng Ghost vang lên, rè rè trong tai nghe. Mọi thứ từ từ quay trở lại với Soap qua từng nhịp thở chậm rãi. Xung quanh tối mịt, nhưng không đến nỗi anh không thể nhận ra môi trường mình đang ở. Bụi phủ đầy trên mặt và khắp người anh, lơ lửng trong không khí, làm mỗi hơi thở trở thành một cuộc chiến. Mỗi lần hít vào, lồng ngực anh rung lên rồi phát ra những tiếng khò khè khó chịu.

Tối thật, nhưng vẫn còn một tia sáng le lói lọt qua khe hở phía trên. Một luồng gió nhẹ nhưng đều đặn từ đó tràn vào, giúp Soap yên tâm rằng không khí vẫn đang lưu thông. Anh sẽ không chết ngạt ở đây.

Ít nhất thì không phải vì thiếu oxy.

Cơ thể anh đau nhức khủng khiếp. Đầu anh ong ong, thái dương đau rát, chắc chắn bị mấy vết cắt xấu xí. Một sức nặng lớn đè lên người, ép anh vào một tư thế vô cùng khó chịu. Anh đang nằm trên một thứ gì đó nhô lên từ mặt đất, đè vào cột sống, khiến lưng anh cong lên một cách đau đớn.

Chân anh dường như không bị kẹt, nhưng chân phải thì mất cảm giác hoàn toàn. Anh có thể cử động nó – tiếng đế giày cọ vào mặt đất chứng minh điều đó – nhưng anh không cảm nhận được gì từ đầu gối trở xuống.

Cánh tay trái của anh bị giữ chặt, bị bẻ ngược lên đầu và bị một thanh xà ngang đè xuống. Soap thầm cảm ơn trời vì thanh xà làm bằng gỗ chứ không phải kim loại. Nếu là kim loại, chắc chắn xương anh đã gãy. Thay vào đó, anh chỉ phải chịu đựng một cú bong gân và vết bầm tím kinh khủng.

Dù vậy, nó vẫn đau khủng khiếp. Soap thử căng cơ tay để xem bị kẹt mức nào. Thanh xà không nhúc nhích. Chắc chắn có thứ gì khác đang đè lên nó. Tay anh bắt đầu tê dại.

"Khỉ thật, Trung sĩ, báo cáo tình hình ngay!"

À phải, anh cần trả lời Ghost. Soap bật cười khẽ, ký ức chợt hiện về lúc họ chuẩn bị lên đường. Ghost khi ấy căng như dây đàn, sẵn sàng gắt gỏng với bất kỳ ai bén mảng lại gần, kể cả Soap.

"Trời đất, Trung sĩ, cậu không biết im miệng à?" Ghost lườm anh, đôi mắt nâu sắc bén như dao. "Toàn thấy cậu lảm nhảm. Im đi, một lần thôi, được không? Tôi không chịu nổi tiếng lép nhép của cậu hôm nay."

Soap chỉ vừa kịp ngăn mình không co rúm lại. Miệng anh khô khốc, cổ họng nghẹn cứng bởi cảm giác xấu hổ. Ghost nói đúng, như mọi người khác trong đời anh từng nói: Anh nói quá nhiều. Anh biết mình phiền phức, và cũng biết Ghost đã cáu sẵn. Lẽ ra anh nên im lặng.

Anh nở nụ cười gượng, gật đầu ngắn với Trung úy trước khi bước nhanh lên trực thăng. Soap giữ im lặng suốt chuyến bay, điều mà mọi người đều nhận ra.

"Wow, làm sao anh khiến cậu ta im được thế, Trung úy? Thật đấy, anh nên dạy bọn tôi vài chiêu, để tụi này được nghỉ ngơi chút."

Soap Under A Building!Kde žijí příběhy. Začni objevovat