"Đình ơi!"
Tiếng gọi quen thuộc vọng vào từ ngoài cổng vang lên rõ mồn một giữa buổi sáng sớm còn lành lạnh, chẳng cần phải ngó ra Đình cũng biết là ai, ở cái khu phố này có mấy ai lại không biết sáng nào Trí Mẫn ở tổ dân phố bên cạnh cũng qua chở em đi học đâu chứ. Mẫn Đình nhìn lại đồng hồ treo tường, kim giờ kim phút còn chưa nhúc nhích được bao nhiêu thì cái tên ngố kia đã la lối um sùm rồi, em xỏ giày rồi rề rà đi ra cửa, em vừa ló đầu ra thì đã trông thấy mái đầu quen thuộc lấp ló sau giàn hoa giấy đang nở tưng bừng trên bờ tường em lập tức hỏi ngay.
"Hôm nay chị dở chứng hay gì mà đi sớm thế?" Đình chống tay vào cánh cổng, nhướng mày hỏi.
"Sáng nay ăn phở đi! Chị bao!"
Phở á?
Nghe đã thấy sang mồm rồi.
Đình ngạc nhiên lắm thường thì sáng nào hai đứa cũng chỉ đá vội cái bánh mì hay bát xôi trứng đầu ngõ cho kịp giờ học thôi, tự nhiên hôm nay Mẫn lại đòi bao em đi ăn phở, một bát phở cũng hòm hòm ba bốn chục nghìn chứ ít gì đâu học sinh cấp ba làm quái gì đào được đâu ra nhiều tiền mà bao với biếc không lẽ chị người yêu lại trúng số độc đắc rồi?
Đình nheo mắt nhìn Mẫn đầy nghi ngờ.
"Tự nhiên nay ăn sang mồm thế? Chị mót tiền của mẹ đấy à hay lại trúng số độc đắc?"
"Vớ vẩn." Mẫn phẩy tay, giả vờ khó chịu nhưng khóe miệng vẫn cong lên.
"Hôm qua chị được điểm cao môn toán nè được bố thưởng cho đấy. Với cả em Đình phụ đạo cho chị suốt nên chị mời là đúng rồi còn gì."
Mẫn Đình bĩu môi không nói gì thêm, dù sao thì cũng được ăn phở miễn phí thì tội gì không đi, thế rồi em cũng vào nhà lấy cặp sách rồi chạy ra cổng ngồi lên yên sau con cub 50 của Mẫn và cũng không quên đội mũ bảo hiểm, hai đứa có thể nói là người chấp hành luật ngoan ngoãn nhất trong đám bạn bởi bọn thằng Dân với thằng Thịnh suốt ngày đèo nhau phóng vù vù vượt đèn đỏ mà có bao giờ chịu đội cái nồi cơm điện lên đầu đâu, Mẫn còn không quên gạt chỗ để chân cho em rồi hỏi.
"Em ngồi chắc chưa đấy?"
Đến khi thấy Đình gật đầu nàng mới dám nổ máy chạy đi.
Ngồi sau xe Mẫn thì an toàn đấy nhưng cứ lái chậm rề, mỗi lần giục chạy nhanh thì tên này lại phản bác ngay rằng.
"Đằng sau còn có cục vàng cục bạc phóng nhanh nhỡ rơi trên đường bị người ta hốt mất thì sao"
Thế nên Đình cũng mặc kệ để nàng tà tà chạy xe với tốc độ hai mươi cây số trên giờ có chăng chỉ nhanh hơn mấy nhóc cấp một đạp xe đạp một tí thôi.
"Ăn ở đâu đấy?" Đình hỏi, giọng ngái ngủ.
"Ở quán chị Nghiên đối diện ở gần trường mình ý. Chị chủ ấy cho nhiều thịt bò lắm chị thề với Đình luôn."
"Đi với ai rồi mà biết ở đấy nhiều thịt bò?"
Vừa hỏi dứt lời nó đã nghe Trí Mẫn thở dài một tiếng.
