warning: chửi tục, bạo lực,dottother, chilther,... (chưa xác nhận sẽ có 3p hay không)
Âm thanh của những phím đàn vang lên, thật mạnh mẽ, nhưng lại trùng xuống nhanh chóng, như đang cố ép chặt một thứ cảm xúc gì đó, không cho nó thoát ra ngoài.
Vì sao vậy em? người con trai màu nắng? Aether của tôi? cảm xúc của đôi ta đang dạt dào như thế, sao em lại đột ngột lệch nhịp? Em sợ hãi và co rúm cả người lại, tay che lấy đầu- như đang chờ đợi thứ gì quen thuộc từ Childe...
Tôi đã hứa là không đánh em nữa mà, sao ánh mắt em vẫn luôn như thế...
Childe nâng mi, tay chuyển từ những phím đàn lên khớp hàm em, nhẹ nhàng xoa và rồi bóp mạnh lấy, xoay lại. Hai người nhìn nhau- trực diện. Đôi mắt hắn đục ngầu, vô định; và mắt em sáng trong, nhưng lại chất chứa nỗi kinh hoàng.
Đúng thế nhỉ, Aether phải sợ chứ, em là một nghệ sĩ dương cầm bình thường, còn hắn lại là một tên sát nhân biến thái và bệnh hoạn.
Hai người trố mắt nhìn nhau một hồi, Childe không đánh em, nhưng hắn hôn. Một nụ hôn mạnh bạo và triền miên, lưỡi hai người quấn lấy nhau, hắn không hề kiêng dè gì mà nhấn đầu em vào sâu hơn, để em luôn phải nhớ rằng mình là của hắn, mãi mãi và chỉ duy một mình hắn.
Thoát khỏi nụ hôn, em gục xuống, tấm lưng mảnh khảnh ấy tựa mạnh lên những phím đàn tạo ra âm thanh thật chói tai, điều đó khiến em trở nên khó chịu hơn. Aether nhạy cảm với âm thanh, đúng hơn là, một nghệ sĩ dương cầm luôn nhạy cảm với âm thanh.
"Aether"
"?"
"tôi đói"
Mặt em có chút nhăn nhúm lại, em nhấc chân, lê từng bước đến nhà bếp.
Cơ thể em bị quấn đầy gạc, bông băng y tế, mỗi bước đi của em đều như có thể ngã xuống bất cứ lúc nào, nhưng tên khốn kia luôn lờ đi. Vì sao hắn phải quan tâm?
Chiếc đàn như trở nên lẻ loi khi hai vị chủ vừa trở vào phòng bếp. Căn nhà vừa nhỏ, vừa ọp ẹp, dân dã, nhưng phòng khách lại đặt một chiếc grand piano to tổ bố, vừa trông kì dị, lại khiến căn nhà trở nên eo hẹp hơn nữa. Childe không biết đàn, cũng chả biết gì về dương cầm, hắn mua vì nghĩ rằng em thích, nhưng không ngờ tới chiếc đàn sẽ tốn diện tích như thế. Nếu biết trước có lẽ hắn sẽ mua upright piano, nhưng trông nó không sang bằng chiếc này.
Có lẽ nên chuyển nhà...
Quên mất, Childe thừa tiền chuyển sang một căn biệt thự vừa to vừa đẹp nào đó, nhưng mà căn nhà này lại giấu quá nhiều hung khí, xác chết và bí mật của hắn.
Tạm thời không thể rời nơi này. Cũng chỉ là tạm thời thôi, để em ấy trong căn nhà bốc mùi này lâu quá riết nhìn em như sắp héo úa đến nơi, nên cân nhắc mua nhà ở nơi nào sáng sủa chút, có mặt hướng biển lại càng tốt, nơi đấy hợp với mặt trời nhỏ này hơn.
Aether làm xong phần ăn cho một người, đặt lên bàn. Xoay người nhìn hắn. Hắn suy nghĩ vẩn vơ, một lúc sau lại cười, hệt như một tên thần kinh. Trong mắt em, hắn là như thế, một kẻ điên, chứ không phải là người yêu em.
Em là một nghệ sĩ dương cầm, cảm âm tốt từ nhỏ, được các giáo viên khen ngợi rất nhiều, tương lai ắt hẳn sẽ tươi sáng. Từ đó, em biết rằng tài năng của mình là truyền tải cảm xúc đi bằng những phím đàn, em dần tập luyện, tham gia thi đấu, rồi dần trở nên có danh tiếng lúc nào không hay. Ai cũng nói rằng em sẽ càng ngày càng có tiếng trong tương lai, em cũng chỉ khiêm tốn nhận lời khen, bởi lẽ em cũng chắc rằng bản thân sẽ đạt được một mức thu nhập thật ổn định trong giới nghệ sĩ nếu mình cứ tiếp tục phát triển. Cho tới khi em lọt vào mắt xanh của Childe.
YOU ARE READING
allaether
Fanfictionđoản văn, H, pỏn, ship bất chấp. aether là để yêu, nhưng lâu lâu khùng lên toy vẫn sẽ hành em. thích np-ngược-SE-BE.
