Chương 29. Hương rượu

3.3K 250 9
                                    

Editor: Kẹo Mặn Chát

Sáu giờ sáng, Khang Chước bị đồng hồ sinh học đánh thức, cậu mơ mơ màng màng bò dậy khỏi giường, thiết kế phòng ngủ xa lạ làm cho cậu giật mình. Lúc này ký ức ngày hôm qua mới chậm rãi ùa về, nhưng khi nó vừa đến gần thì lại giống như xi măng đổ tràn vào não bộ, tạo thành một mảng bột nhão đặc sệt, khiến Khang Chước cảm thấy ghê tởm.

Khang Chước lắc đầu, không nghĩ tới bất cứ điều gì liên quan đến Doãn Đông Phàm nữa, cậu bắt đầu cố gắng nhớ lại những chuyện trước khi đi ngủ.

Cậu còn nhớ mình bắt đầu đi ngủ từ khoảng năm giờ chiều, sau đó không nhớ thêm một điều gì hết, giống như vừa trải qua một cơn say vậy.

Chẳng lẽ cậu lại ngủ suốt mười ba tiếng đồng hồ sao?

Chờ chút, hình như giữa chừng cậu bị Quyền Hoa Thần gọi dậy một lần, nhưng gọi dậy là vì gì ấy nhỉ?

Khang Chước gắng gượng mãi vẫn không thể nhớ ra cậu đã nói chuyện gì với Quyền Hoa Thần. Chỉ có thể suy đoán một cách hợp lý rằng, chắc là người kia gọi mình dậy ăn cơm tối, nhưng cậu quá mệt mỏi cho nên lại ngủ thiếp đi?

Có lẽ thật sự vì ngủ quá lâu, cho nên đầu óc choáng váng, thân thể cũng vô cùng đau nhức. Khang Chước không cố ép bản thân nữa, cậu đi vào phòng tắm tắm rửa một chút.

Hơn mười phút sau, Khang Chước tắm rửa xong, quấn khăn tắm đi ra ngoài rồi ngây người đứng ở giữa phòng ngủ.

Giờ phút này cậu mới nhận ra, mình nhất thời xúc động tới thành phố S với Quyền Hoa Thần mà không mang theo một thứ gì cả. Vì khi ngủ đổ mồ hôi khắp người nên bộ quần áo ngày hôm qua đã bị cậu ném vào giỏ quần áo bẩn, ướt sũng hết rồi.

Khang Chước cầm lấy điện thoại, do dự có nên gửi tin nhắn cho Quyền Hoa Thần hay không, nhưng hiện tại mới sáu giờ mười lăm phút, chắc Quyền Hoa Thần vẫn còn đang ngủ, Khang Chước quyết định chờ thêm một chút.

Trong điện thoại chỉ có một tin nhắn của Quyền Tiêu từ tối hôm qua, hỏi thăm tình hình của Khang Chước, lại thay mặt Doãn Đông Phàm xin lỗi cậu.

Khang Chước suy nghĩ một lúc, gửi lại một tin nhắn "Cháu không sao, dì đừng lo lắng" rồi tắt điện thoại đi.

Khang Chước đứng trong phòng ngủ, nhìn quanh bốn phía, phòng ngủ này thoạt nhìn lớn gấp đôi phòng tiêu chuẩn bình thường, bên ngoài còn có cả phòng khách.

Khang Chước chưa từng ở phòng khách sạn, Quyền Hoa Thần nói cậu biết đây chỉ là phòng bình thường. Điều này khiến Khang Chước không khỏi tò mò phòng tổng thống được bày trí như thế nào.

Hôm qua lúc mới tới nơi cảm thấy quá mệt mỏi, Khang Chước vừa vào phòng liền ngả đầu ngủ thiếp đi, hiện tại vừa vặn có thời gian có thể đi xung quanh tham quan một chút.

Đầu tiên Khang Chước nghịch két sắt trong phòng ngủ một lúc, rồi lại vào phòng thay đồ mở toàn bộ cửa tủ có thể mở ra xem một lần, sau đó chuyển kênh TV sang chương trình thiếu nhi xem Chú gấu Boonie, và cuối cùng đi ra ngoài phòng khách.

[EDIT/HOÀN] Rực Cháy - Thất Hiệu Đích Chỉ Đông DượcNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ