"Thưa mẹ con đi "
"Xin lỗi con"
"Xin lỗi chị , tất cả là do em ... "
"Không phải lỗi của em , chị đi rồi em nhớ chăm sóc mẹ cho thật tốt"
"Chị à ..."
"Đừng lo , chị sẽ không sao đâu"
"Mời cô "
"Vâng "
Người con gái tóc vàng lặng lẽ lên chiếc xe hơi
đang đợi mình phía trước , diện trên mình bộ
kimono đen trên người. Khuôn mặt xinh đẹp
ấy đã có vài giọt nước mắt chảy dài xuống.
Chaeyoung cảm thấy xót thương cho bản thân mình nhìn dòng xe lăn bánh quay , cô cảm thấy cơ thể mình nặng trĩu không thể tả được.
"Cứ ngủ đi chưa tới đâu"
'Vâng"
Thả mình vào dòng suy nghĩ , cô tự cho mình được chìm vào mớ suy nghĩ đó lâu hơn nữa.
Đây quả là sự lựa chọn vô cùng khó khăn đối
với cô , một bên vì lệnh - một bên vì tình , tất cả đều là lựa chọn đầy khó khăn.
"Đây là lệnh nếu bà không làm thì gia đình
bà sẽ chết"
"Tại sao con gái tôi được chọn mà không
phải người khác ?"
Lời nói như con dao đâm thẳng vào trái tim
người phụ nữ kia , bà đau đến mức muốn
cầm lấy con dao phía trước đâm thẳng vào
tim mình . Tại sao số bà lại khổ như vậy , tại
sao suốt ba mươi mấy năm qua số khổ vẫn
đeo bám đến bà không chịu buông tha ?
Cảnh tượng người mẹ khóc cạn cả nước mắt
vật vã dưới sàn nhà khiến hai cô con gái càng
đau khổ . Giá như trước đây cha của họ
không vì cờ bạc thì gia đình cô sẽ không rơi
vào tình cảnh ngày hôm nay. Nhìn tên người
được chọn đi , Chaeyoung nhắm mắt lại cố kiềm nén những giọt nước mắt đang muốn rơi
xuống . Không được , cô không thể để chuyện
này xảy ra được , phải có cách gì đó giải quyết
chuyện này.
"Em nói sao ?"
"Chúng ta chia tay đi "
"Tại sao ?"
"Không có lý do gì cả"
"Chaeyoung có chuyện gì xảy ra với em vậy , nói tôi biết tôi sẽ giúp em"
"Nếu chị muốn giúp em hãy chia tay đi "
"Chaeyoung...'
"Hãy chăm sóc Jennie hộ em"
Điều người con gái đau khổ nhất chính là trái
tim vẫn còn yêu người nhưng lại phải buông
bỏ . Con số 5 năm không phải quá dài cũng
không phải quá ngắn mà là cả một hành trình
dài hạn để đến được với nhau, hai con tim
cùng chung một nhịp đập thật sự khó vô cùng.
Nhìn người mình yêu quay lưng bước đi , cô
gái tóc ngắn nắm chặt lấy bàn tay mình vì cơm
nóng giận đang sôi lên. Tại sao , tại sao họ lại
rơi vào tình cảnh như thế này đây ?
Park Chaeyoung em nỡ đoạn tuyệt con đường chúng ta sao ?
Câu hỏi này ám ảnh trong đầu cậu đến mức
muốn chuốc cho bản thân mình say, say để không thể tỉnh lại suy nghĩ về cô ấy . Mối tình
đầu đầy tươi đẹp của cô đã trôi qua như cơn
gió lạ .
