nơi đó có em

54 1 0

—------------—------------—------------

Tớ tên teru miori ^^ tớ cũng nói luôn tớ văn k hay tác phẩm này cũng k phải do tớ viết chỉ là tớ thấy nó rất hay và muốn chia sẻ cùng mọi người thôi ... cảm ơn đã lắng nghe arigatou !!!

              ********************

Anh không thương tôi, phải nói  anh chưa

từng, chưa từng yêu tôi. Ngay cả nhìn, anh cũng

lười, anh đối với tôi hệt như một người xa lạ vậy.

Tôi từng dùng mọi cách để lấy lòng anh, biến

mình thành một nô lệ từ lúc nào, nhưng anh

chẳng thèm đoái hoài đến tôi dù chỉ một giây

lát. Tôi từng nghĩ rằng tình cảm có thể bù đắp

theo năm tháng, ngày giờ, thật sự tôi đã sai. Tôi

sai, tựa như ngay từ lúc bắt đầu yêu anh đã sai

lầm rồi…

Anh là Vương Khiêm, một con người lạnh nhạt,

kiêu ngạo và khó gần. Đó là mẫu người tôi thích

sao? Không, không phải! Tôi từng mơ rằng người

đàn ông của mình phải ấm áp, dịu dàng, chiều

chuộng tôi hết mực. Nhưng mà, tôi không ngờ

rằng sẽ có một ngày tôi lại yêu say đắm anh

như vậy…

Lúc tôi dùng hết mọi dũng khí để nói rằng tôi

thích anh, anh không trả lời, cũng không để ý

mấy. Tôi hụt hẫng nhưng không tuyệt vọng, bởi

vì tình huống này tôi đã đoán trước được rồi,

không ngờ lại diễn ra thật. Tôi cũng cảm ơn

rằng, anh không trả lời tôi, còn hơn là anh từ

chối thẳng.

Lúc tôi tự tay đan cho anh cái khăn len vào mùa

đông, anh cười rồi nhận lấy, tôi nhớ cảm giác

của bản thân lúc đó mừng rỡ như điên vậy.

Nhưng rồi, sáng hôm sau tôi lại thấy chiếc khăn

đó, chiếc khăn mà tôi tặng cho anh đang nằm

trong sọt rác! Nhiều lúc tự hỏi, nếu anh không

yêu tôi, tại sao lại không nói trắng ra? Hay là tại

vì hai chữ “thương hại” ? Tôi cười.

Tôi biết là anh không hề thích tôi, nhưng tôi vẫn

cứ cố chấp mà theo đuổi anh, tình nguyện đi

theo sau lưng anh. Anh từng hỏi:

“Cô không thấy mệt sao?”

Tôi biết anh đang hỏi về vấn đề gì, tôi ngây ngô

đáp:

“Không, em không mệt. Theo đuổi anh là một

chuyện hạnh phúc nhất đời em!”

Nơi đó có emĐọc truyện này MIỄN PHÍ!