Không phải chúng ta chia tay rồi sao? - Kiều Tu Hồ La Bặc

6.9K 61 5

Không phải chúng ta chia tay rồi sao? - 我们不是分手了吗? 

Tác giả: Kiều Tu Hồ La Bặc (娇羞胡萝卜) – Cà rốt thẹn thùng

Thể loại: 1vs1, hiện đại, HE

Link QT:

Vnsharing

 (Cảm ơn bạn Kail512 đã share)

Nhân vật chính: Phong Cảnh x Kỉ Tầm

Edit: Zeno

Tình trạng bản gốc: Hoàn

Tình trạng bản edit: Hoàn

Nguồn: 

http://zenochu.wordpress.com/m%E1%BB%A5c-l%E1%BB%A5c-dam-m%E1%BB%B9/hoan-thanh/khong-ph%E1%BA%A3i-chung-ta-chia-tay-r%E1%BB%93i-sao-hoan/

Chương 1

Kỉ Tầm mặc áo cử nhân, trên mặt là nụ cười thản nhiên cho thấy hiện tại tâm tình cậu rất tốt. Sắp tốt nghiệp, Kỉ Tầm mấy tháng trước đã tìm được công việc rồi, chỉ chờ lấy bằng, làm một buổi liên hoan chia tay nữa là có thể đến công ty rồi.

Mặt khác, đối với việc đến dự buổi liên hoan chia tay này với Kỉ Tầm cũng là việc vui, đó là có thể chính thức ở bên Phong Cảnh.

Lễ Tốt nghiệp ở trường Đại học cử hành đơn giản, chỉ có mấy vị lãnh đạo lên đọc diễn văn chia tay, Kỉ Tầm nghe phát buồn ngủ, mơ hồ như đang trên mây, buổi tối còn phải đi liên hoan nữa. Nhưng đến khi lễ tốt nghiệp gần kết thúc, bài ca của trường được bật lên, Kỉ Tầm lại thấy có chút nao nao.

Bốn năm đã nhanh chóng trôi qua. Bốn năm trước, cũng tại hội trường này, cũng trong giai điệu này, cũng là vị hiệu trưởng tóc bạc kia hiền lành nói qua micro: Hoan nghênh các tân sinh viên của trường.

Kỉ Tầm hơi nghiêng người, quả nhiên tên kia ngồi sau mình phía bên phải, mặt không chút thay đổi, không biết là đờ đẫn hay nghiêm túc. Kỉ Tầm quay người lên, cảm thấy có chút không hiểu được, năm đó sao mình lại coi trọng cái con người không có tình thú, tướng mạo lại bình thường kia chứ? Người kia chỉ có ưu điểm duy nhất là thân thể rắn chắc, con người thành thật, thành thật đến mức làm cho người ta cảm thấy chán nản!

Kỉ Tầm lau mồ hôi trên trán, bài hát cũng xong rồi, sao còn không cho về chứ? Có một cái lễ tốt nghiệp mà lâu quá vậy.

Cuối cùng cũng rời khỏi không khí đầy áp lực của hội trường, Kỉ Tầm hít thở sâu, mấy bạn học đang cười nói vui vẻ chụp ảnh, nắng tháng bảy chiếu thẳng xuống người cậu, xuyên qua lớp áo, đến làn da, trong miệng cũng cảm thấy khô nóng khó chịu.

“Muốn uống nước không?”

Kỉ Tầm ngước mắt, Phong Cảnh cầm trên tay một chai nước khoáng, vẫn là vẻ mặt không chút biểu cảm nhìn mình, Kỉ Tầm lắc lắc đầu.

Không phải chúng ta chia tay rồi sao? - Kiều Tu Hồ La BặcĐọc truyện này MIỄN PHÍ!