Thật ra lúc Eunjung đứng đợi thang máy cô có cảm giác là có cặp mắt đang nhìn về phía mình biết chủ nhân đôi mắt ấy là ai nên cô không muốn quay lại, vì sợ sẽ nhìn thấy ánh mắt đó của Jiyeon một lần nữa, ánh mắt đó sẽ làm cô đau, sẽ làm cô thấy có lỗi mà chạy đến ôm người con gái kia mất. Không được ... Tự nói với mình là không được. Khi thang máy vừa đến lòng cô thầm cám ơn vì thang máy đến đúng lúc như vậy. Rất nhanh và lạnh lùng cô bước vào thang máy mà không hề có 1 giây quay đầu lại. Cô lấy xe rồi chạy về nhà. Trên đường đi cô không thể tập trung bởi những câu hỏi đang dày đặt trong đầu mình " Thường ngày mình là người đưa Jiyeon về, mà bữa nay về sớm như vậy thì ai sẽ đưa cô ấy về đây" . "Chắc không ngốc đến mức đứng đó đợi bạch mã hoàng tử đến rước chứ" , " Chắc sẽ tự về được thôi mà lỡ không về được thì sao?? ", " Aizz Ham Eunjung mi điên rồi, tại sao lại tự nhiên bỏ về trước đáng lý phải nhìn cô ấy lên xe về nhà rồi mới về chứ.... Aizzz thật phiền phức". Vừa tự trách cô vừa bẻ vô lăng quay ngược lại, quay lại đi về hướng công ty. Khi chạy gần đến công ty thì cô thấy bóng dáng quen thuộc đang đứng phía trước cửa ra vào, lập tức cô dừng xe cách xa đó để Jiyeon không phát hiện. Để Jiyeon mà phát hiện ra thì mặt mũi cô để đâu bây giờ. Làm tổn thương người ta rồi giờ lại quay lại lo lắng... Cô ngồi trong xe ánh mắt luôn cố định về hướng có Jiyeon, tất cả những hành động của Jiyeon đều lọt vào tầm mắt của cô. Nhìn thấy gương mặt đáng yêu ấy mất đi nụ cười cô cũng buồn lắm, một người đứng đó, một người ngồi trong xe, trong đầu luôn nghĩ về đối phương nhưng không ai có thể bước đến. Eunjung cứ ngồi đó nhìn và chỉ biết nhìn, cô rất muốn chạy lại tống Jiyeon lên xe mình nhưng khi suy nghĩ lại thì lắc đầu tự kiềm chế cảm xúc của mình, không thể được, không thể được. Đang ngồi đấu tranh tư tưởng thì một chiếc xe khác từ phía sau chạy lên và dừng lại chỗ Jiyeon. Cô tò mò nheo mắt để nhìn thật kỹ, không biết người đón cô là ai?? Mà sao Jiyeon lại cười với người đó. Cơn ghen lên đến đỉnh điểm, nhưng cũng may là khi cô vừa có ý định bước ra khỏi xe để kéo Jiyeon lên xe mình, thì thấy người đàn ông cũng từ trong xe bước ra, là người tài xế của Jiyeon mà Eunjung đã gặp hôm nọ. Lập tức cơn giận biến mất ngay, thay vào đó là cảm giác xấu hổ, cũng may là khi nãy cô không xớn xác chạy ra nếu không là ôm nguyên chữ nhụt rồi :V :V. Cô cứ ngồi đó nhìn, nhìn và nhìn đến khi thấy Jiyeon leo lên xe cô mới thấy an lòng. Đáng lý ra là phải nên quay về nhưng vì tham lam muốn nhìn thấy Jiyeon hơn nữa vã lại cả sáng nay cô đã không được nhìn và nói chuyện với Jiyeon rồi, nếu giờ mà cứ thế về chắc cô phát điên mất, lần này lý trí lại không thể thắng được con tim rồi, khi xe Jiyeon mới vừa lăn bánh thì cô cũng nổ máy chạy theo phía sau, nhìn thấy Jiyeon vào nhà rồi cô mới bẻ lái chạy đi. Cô không về nhà mà chạy ra sông Hàn ngồi đó đến tối mịt mới về.... Sau khi tắm xong cô lên giường nằm , nghĩ về Jiyeon , không biết cô bé đang làm gì, cầm điện thoại lên mở hình Jiyeon ra xem, hình này là do cô chụp được hôm nhìn thấy Jiyeon ngủ gục trên bàn, cô nhìn rồi nở nụ cười " Chắc em ngủ rồi, ngủ ngon " rồi cô ôm hình Jiyeon rồi chìm vào giấc ngủ mà không biết rằng trái với suy nghĩ của cô, Jiyeon đang ngồi khóc rất nhiều ở trên giường
Lúc nãy trên đường chạy về nhà, cô ngồi trong xe mà lòng nặng trĩu,thở dài rồi nhìn ra đường vô tình cô thấy được một người giống như là Jangwoo bước từ trong một nhà hàng ra, tay thì đang ôm lấy eo một cô gái, rồi anh còn mở cửa xe cho cô ấy trong rất tình tứ , cô nói người tài xế chạy chậm lại một tý đợi chiếc xe của Jangwoo chạy lên, do Jangwoo kéo kính xe xuống nên cô đã nhìn thấy rõ 2 người, 1 nam 1 nữ ngồi trong xe, người nam đúng chuẩn xác là Jangwoo không sai đi đâu được, còn người con gái kia, trông có vẻ rất quen hình như cô đã thấy ở đâu đó. Suy nghĩ hồi lâu cô cũng nhớ ra là cô gái Jangwoo hôn hôm nọ mà cô nhìn thấy anh ôm hôn trong quán bar, không phải Jangwoo nói là đã không còn liên lạc với cô ta nữa rồi sao?? Tại sao??? . Bao nhiêu suy nghĩ chất đầy trong tâm trí Jiyeon, cô liền lấy điện thoại ra nhắn tin cho Jangwoo : "Anh đang ở đâu vậy? " rồi gửi đi, chừng 5' sau thì có tin nhắn lại : " Anh đang ở nhà, giờ chuẩn bị đi công việc, chắc sẽ về trễ, em không cần đợi điện thoại của anh cứ ngủ trước đi" . Cô như không tin vào mắt mình, bỏ điện thoại lại vô túi xách ngã đầu ra phía sau, nhắm mắt lại, bữa nay là ngày gì vậy trời?? tại sao cái gì cũng chống đối lại cô vậy? mệt mỏi bước vào nhà, rồi đi lên phòng ngay cả bữa tối cô cũng bỏ, cô nói dối với ba mẹ là do nhức đầu nên không ăn nổi, nên muốn ngủ sớm. Thấy con gái mình có vẻ mệt nên ông bà Park cũng thôi không ép mà để cho Jiyeon nghĩ ngơi, khi ông bà Park đi ra, Jiyeon liền ngồi dậy, với tay lấy chiếc điện thoại bấm số rồi gọi cho ai đó
- Oh Hyun Woo à. Jiyeon đây còn nhớ chứ?? - ( Hyun Woo là người bồi bàn trong quán bar của Jong Hyuk, Hyun Woo từng là đứa trẻ mồ côi do được Jiyeon giới thiệu nên mới có được một việc làm đàng hoàng, có tiền mà trang trải cho gia đình nên Hyun Woo rất biết ơn và quý trọng Jiyeon)
- Nae nuna, lâu quá không thấy nuna, nuna vẫn khỏe chứ? - Hyun Woo thật ra đã có cảm tình với Jiyeon ngay từ đầu, dù Jiyeon lớn tuổi hơn nhưng người ta nói là Yêu thì không phân biệt tuổi tác, anh đã cố tỏ tình với Jiyeon nhưng thất bại, vì cô cứ nghĩ đơn giản đó chỉ là một lời nói đùa của một đứa con nít, nhưng trong thâm tâm của Hyun Woo thì Jiyeon giống như mối tình đầu. Dù không thành nhưng Hyun Woo vẫn rất kính trọng Jiyeon. Nên khi thấy Jiyeon là người chủ động gọi cho mình nên Hyun Woo rất vui
- Ừm, nuna vẫn khỏe em sao rồi? công việc vẫn tốt chứ?
- Vâng, nhờ nuna giới thiệu, giờ em đã được lên quản lý rồi đấy, em đang vừa đi học vừa đi làm đây.
- Em còn đang đi học nữa à??
- Hỳ thì phải đi học để kiếm việc làm tốt hơn, mới có thể lấy nuna làm vợ được chứ đúng không?? - Hyun Woo nữa thật nữa đùa, thật sự Hyun Woo rất muốn ước mơ thành sự thật nhưng chắc là không thể rồi
- Nói nhảm nhảm , Pass qua.
- Hỳ hỳ em nói đùa thôi mà nuna, mà bữa nay nuna gọi em có việc gì không?
- Nuna có chuyện muốn nhờ em
- Nuna nói đi
- Em biết Jangwoo chứ?
- À cái anh hay đi chung với nuna đúng không?? Em biết tình địch của em mà phải biết chứ haha
- Yah cái thằng này nuna đang nghiêm túc
- Rồi rồi nuna nói đi
- Nuna muốn nhờ em xem thử Jangwoo có trong quán bar của em không? Nếu có em có thể chụp giúp nuna mấy tấm hình được chứ?
- Ok nuna nửa tiếng sau sẽ có câu trả lời cho nuna, đợi tin em
- Cám ơn em
Nói rồi Jiyeon tắt máy hồi hộp ngồi đợi, lòng bây giờ như lửa đốt, cô muốn biết là mình đã nghĩ oan cho Jangwoo rồi, chắc tại mình đa nghi quá, chắc Jangwoo không như vậy đâu... Cứ ngồi đó vật lộn với những suy nghĩ, mệt mỏi quá đỗi... cầm điện thoại ngồi đợi, cô cũng không hiểu sao tay lại bấm vào phần tin nhắn, nhìn phần tin nhắm có tên " Ham Cáo Mỡ" dù biết phía trong có những nội dung gì cô vẫn bấm vào xem lại, xem đi xem lại, những cảnh tượng khi ấy lần lượt hiện về trong tâm trí cô. Muốn soạn tin nhắn cho Eunjung nhưng lại không thể, cô vẫn còn nhớ câu nói của Eunjung khi ấy, tắt điện thoại cô bật nhạc lên nghe và ngồi đó, đợi cái gì đó. 1 phần nhỏ là đợi thông báo của Hyun Woo, còn lại hầu như là mong tin nhắn của ai kia .. Cứ như vậy đến tận 45' . Tự nghĩ sao lại lâu như vậy?? không phải Hyun Woo nói là 30' sao, cô điện thoại lại nhưng Hyun Woo không bắt máy, cô liên nhắn tin
- Em có đó không Hyun Woo? - Cô nhắn thì Hyun Woo liền nhắn tin lại
- Em đây nuna , xin lỗi chị khi nãy em có tý việc nên không biết chị gọi - Thật ra Hyun Woo cố ý không bắt máy, Hyun Woo còn đang suy nghĩ xem có nên nói cho Jiyeon nghe sự thật những gì anh đã thấy hay không??
- Chuyện nuna nhờ em sao rồi - Jiyeon liền vào thẳng vấn đề mà không do dự
- Chuyện đó ... Nuna, em có thể hỏi nuna 1 chuyện ko?
- ừ em hỏi đi !
- Nuna có yêu anh Jangwoo không?
Cô đứng hình tý vì câu hỏi của Hyun Woo . Cô cũng đang hỏi mình câu này, thật ra nếu như lúc trước cô chắc chắn sẽ nói là có nhưng bây giờ thì.. cô không biết. Nhưng thôi thì cứ trả lời Hyun Woo đi đã rồi cô sẽ suy nghĩ sau. NGhĩ vậy cô liền bấm
- Có, sao em lại hỏi vậy? Giờ em đã biết câu trả lời rồi thì đến lượt nuna hỏi, chuyện nuna nhờ em sao rồi?
- Em đã làm xong rồi nhưng trước khi gửi nuna phải hứa với em là nuna sẽ không buồn nha
- Ừ nuna hứa, em mau nói đi
- Jangwoo hyun thật sự đang ngồi trong quán , và kế bên là một vài cô gái
Jiyeon như đứng hình khi nhận được tin nhắn của HyunWoo, mọi thứ như vỡ vụn trước mắt cô, cái tình yêu 3 năm cô cố gắng vung đấp để làm gì thế này. Không tin vào mắt mình Jiyeon liền nhắn lại :
- Em có thể gửi ảnh cho nuna được không?
5 phút sau ảnh đã được gửi qua, trước mắt cô là ảnh Jangwoo đang choàng eo cô bên phải và môi đang hôn lấy cô bên trái . Bật cười , thì ra mình bị lừa gạt suốt bấy năm qua, haha, gì vậy nè, cái tình yêu 3 năm tưởng chừng bền vững này không ngờ, hóa ra là mình trao tình yêu sai chỗ rồi sao? Đang tự cười bản thân thì lại có tin nhắn đến là Hyun Woo :
- Nuna , nuna không sao chứ sao không trả lời em?
- Nuna không sao, cám ơn em giờ nuna mệt rồi nuna ngủ đây , mai còn đi em bye em, em ngủ ngon
- Vậy mà em cứ sợ nuna sẽ đau buồn, thôi nuna ngủ sớm đi, nuna ngủ ngon
Bỏ điện thoại xuống cô lại khóc, bữa nay là ngày cô khóc nhiều nhất từ trước đến giờ, tại sao biết bao nhiêu chuyện buồn đều đổ dồn vào một ngày hôm nay vậy??? Tại sao Jangwoo lại như vậy? không phải cả 2 vẫnđang rất hạnh phúc sao?? Tại sao lại vậy??? Tình yêu vung đấp trong 3 năm để rồi nhận lại cái gì đây?? Sự lừa dối... Thật đau, thật mệt mỏi. Đêm ấy cô khóc không ngừng, cô khóc đến tận khuya, khóc đến mệt lã rồi thiếp đi, trong lúc ngủ nước mắt của cô cũng không ngừng chảy xuống. Mộtngày quá mệt mỏi cho Jiyeon và Eunjung, ai cũng mang nỗi buồn vào giấc mơ. Liệungày mai sẽ tốt hơn không??
Nuna là cách xưng hô của người con trai khi gọi người con gái lớn tuổi hơn mình . Chắc đa phần mọi người đều biết hết nghĩa của từ nuna nhưng cũng phòng vài bạn sẽ không hiểu nên thôi Au cứ giải thích nha ^_^
Mọi người xem vui vẻ. Do có việc nên chắc Au sẽ ko post được trong vài ngày tới nha mọi người.