[LongFic] [Khải Nguyên- Tỉ Ho...

By AkikoMoriyasu

417K 32.4K 2.1K

Tác Giả : Tịch Mộng ****************************** Mười ba tuổi, cậu cứu anh cả người đầy vết thương, từ đó v... More

Chương 1: Anh sẽ chờ em trở về.
Chương 2: Nước mắt nóng hổi.
Chương 3: Vô cùng mất mát.
Chương 4: Hoài bão ấm áp.
Chương 5: Cảm giác được bảo vệ.
Chuong 6: Căm giác quen thuộc đã lâu.
Chương 7: Mẹ nuôi.
Chương 8: Lòng của cậu đau quá.
Chương 9: Người quan tâm mình.
Chuong 10: Quan tâm.
Chương 11: Tôi không muốn nằm viện.
Chương 12: Chứng sợ hãi.
Chương 13: Nỗi niềm khó nói.
Chương 14: Qùa sinh nhật.
Chương 15: Giống tượng gỗ.
Chương 16: Che dây chuyền.
Chương 17: Sớm tối nghi.
Chương 18: Kém một milimet.
Chương 19: Người đàn ông xinh đẹp.
Chương 20: Đoạt lại.
Chương 21: Thu nhận và giúp đỡ.
Chương 22:Nhà mới.
Chương 23: Không biết.
Chương 24: Rơi xuống nước.
Chương 25: Vương Tuấn Khải giống như ma quỷ.
Chương 26: Tố khổ.
Chương 27+28:
Chương 29+30:
Chương 31+32:
Chương 33+34:
Chương 35+36:
Chương 39+40:
Chương 41+42:
Chương 43+44:
Chương 45+46:
Chương 47: Nụ hôn đầu.
Chương 48+49+50:
Chương 51+52:
Chương 53+54:
Chương 55+56:
Chương 57+58:
Chương 59+60:
Chương 61+62:
Chương 63+34:
Chương 65+66:
Chương 67+68:
Chương 69: Hoa bách hợp nở rộ.
Chương 70: Em không phải cố ý.
Chương 71: Mất mặt.
Chương 72: Đứng ngồi không yên.
Chương 73: Bàn chuyện giao dịch.
Chương 74: Điều kiện.
Chương 75: Nội tâm dãy dụa.
Chương 76: Rời đi.
Chương 77: 6 năm sau.
Chương 78: Trẻ con đánh nhau.
Chương 79: Chú lừa đảo.
Chương 80: Pa nuôi bạo lực.
Chương 81: Sau khi đi tiểu khải phải rửa tay.
Chương 82: Để vuột nhau.
Chương 83: Truy đuổi tên cướp.
Chương 84: Cha con kề vai chiến đấu.
Chương 85: Không phải ảo giác.
Chương 86: Mất nhau lần nữa.
Chương 87: Trong mưa tìm người.
Chương 88: Khai trương cửa hàng bán hoa.
Chương 89: An ủi nho nhỏ.
Chương 90:..................................
Chương 91: Cha con quen biết nhau.
Chương 92: Ngoan ngoãn để cho anh ăn.
Chương 93: Kể trộm xe.
Chương 94: Hiểu lầm.
Chương 95: Rắc rối.
Chương 96: Kẻ xâm nhập.
Chương 97: Có thể nói lưu loát.
Chương 98: Ngọn nguồn của xưng hô.
Chương 99: Uy hiếp lẫn nhau.
Chương 100: Trời sẽ không sụp đỗ xuống.
Chương 101: Vợ chồng hợp pháp.
Chương 102: Cầu hôn.
Chương 103: Lời nói dối có thiện ý.
Chương 104: Nụ hôn bất an.
Chương 105: Không hiểu vì sao lạnh.
Chương 106: Khải Nguyên bị bắt.
Chương 107: Nguyên nhân đè nén.
Chương 108: Vì sao anh tức giận.
Chương 109: Có chút áy náy.
Chương 110: Đau đớn tức giận.
Chương 111: Chuyện không nên làm nhất.
Chương 112: Bị mắng.
Chương 113: Đều là cậu sai.
Chương 114: Trúng độc quá xâu.
Chương 115: Sự thật năm đó.
Chương 116: Anh ngã bệnh.
Chương 117: Phải trở nên kiên cường.
Chương 118: Chịu uy hiếp.
Chương 119: Không sợ hãi nữa.
Chương 120: Không phản đối nữa.
Chương 121: Em là vợ của anh.
Chương 122: Ngây ngốc yêu thương.
Chương 123: Tha thứ không được.
Chương 124: Y tá dây dưa.
Chương 125: Tha thứ cho sự ích kỷ của cậu.
Chương 126: Tiệm mì bình thường.
Chương 127: Đoạt vị trí.
Chương 128: Thượng bất chính, hạ tất loạn.
Chương 129: Tim có hơi rung động.
Chương 130: Sai lầm chính là sai lầm.
.
Chương 131: Khoảng khắc sợ hãi.
Chương 132: Ích kỷ một lần.
Chương 133: Lần đầu tiên mắng chửi người.
Chương 134: Không cần anh làm bộ tốt bụng.
Chương 135: Chạy trốn tuyên cáo thất bại.
Chương 136: Cậu không nên oán giận.
Chương 137: Mâu Thuẫn Cuối Cùng Được Hóa Giải.
Chương 138: Chuyện Giang Hồ Giải Quyết Theo Phương Pháp Giang Hồ.
Chương 139: Khởi Binh Hỏi Tội
Chương 140: Giọng Nói Quen Thuộc
Chương 141: Không Thể Mềm Lòng
Chương 142: Muốn Ra Thêm Chút Sức
Chương 143: Không Thể Để Ý Đến Bà Ấy
Chương 144: Nuôi Bên Người Rất Nhiều Sói
Chương 145: Đều Cùng Suy Nghĩ
Chương 146: Muốn Trao Đổi
Chương 147: Điều Kiện Mê Người
Chương 148: Nam Tử Hán Đại Trượng Phu
Chương 149: Lo Lắng

Chương 37+38:

4.8K 374 57
By AkikoMoriyasu

§ Chương 37: Danh tự thiếu chủ.

Vương Hùng nghe thấy những lời này của Vương Tuấn Khải, lập tức nổi trận lôi đình, đẩy anh ra và đem cái bàn bên cạnh đá ngã lăn trên mặt đất.

Loảng xoảng ——

Vương Ngữ Ti sợ tới mức có chút phát run, vội vàng lui về phía sau, thối lui đến ngoài cửa.

Nếu như Vương Tuấn Khải cùng Vương Hùng thật sự đánh nhau, như vậy cô cũng gặp nguy hiểm, dù sao hiện tại Vương Tuấn Khải cũng đang căm ghét cô, nhất định sẽ tóm cô để trút giận, cho nên tốt hơn vẫn là cô nên trốn đi.

Vương ở trong phòng trên lầu, nghe thấy tiếng vang liền muốn xuống nhìn xem chuyện gì xảy ra, nhưng đột nhiên nghĩ đến, thiếu chủ còn chưa có cho cậu đi ra ngoài, nên cậu đành phải ngoan ngoãn dừng lại.

Nhưng người ở dưới lầu kia thoạt nhìn có vẻ rất hung dữ, bọn họ có thể thương tổn đến thiếu chủ hay không?

Vương Nguyên lo lắng an nguy cho Vương Tuấn Khải, sợ anh vạn nhất có chuyện gì, nhưng mà cậu lại không thể đi ra ngoài nhìn, thật sự là nôn nóng muốn chết.

Đợi chút, Vương Tuấn Khải? Vừa rồi hình như cậu nghe được người đang ông trung niên kia gọi thiếu chủ là Vương Tuấn Khải, chẳng lẽ thiếu chủ tên là Vương Tuấn Khải?

Vương Nguyên nghĩ đến thiếu chủ có khả năng tên là Vương Tuấn Khải, lập tức bối rối, bất chấp tất cả mà xông ra ngoài.

Cậu muốn đi nói cho thiếu chủ biết, có người muốn hại anh, hơn nữa người kia chính là chú của anh.

Vương Nguyên vừa lao ra ngoài liền bị bà Lâm đẩy trở về.

"Nguyên nhi, không được đâu đi vào mau lên". Bà Lâm đẩy Vương Nguyên trở vào trong phòng, sau đó đóng cửa lại.

"Mẹ Lâm, con muốn đi nói cho thiếu chủ biết, chú của anh ấy muốn hại anh ấy"- Vương Nguyên sốt ruột nói.

"Nguyên nhi, làm sao con biết chuyện này?"- Bà Lâm kỳ quái hỏi.

"Thời điểm chính là vừa mới ở bệnh viện, lúc ấy con biết rõ nơi đó là bệnh viện, vì thế chạy loạn, kết quả là tránh ở mặt dưới bậc thang, chợt nghe thấy phía trên có người nói chuyện, là một người đàn ông cùng một đàn bà, bọn họ nói muốn giết Vương Tuấn Khải".

Bà Lâm nghe thấy những lời này của Vương Nguyên, như có điều suy nghĩ mà nhìn cậu, và sau đó nhắc nhở nói: "Nguyên nhi, con có nhớ hình dáng của người đàn bà kia trông thế nào hay không?".

"Nhớ rõ, nếu như con lại nhìn thấy bà ta, nhất định sẽ nhận ra bà ta, bà ta là một người đàn bà rất xinh đẹp, mê hoặc, lẳng lơ".

"Nguyên nhi, chờ ta một chút, ta đi lấy đồ cho con xem". Bà Lâm nói xong, vội vàng chạy ra ngoài, nhưng mà không bao lâu thì đã trở lại.

Bà Lâm lấy tấm ảnh ra đặt ở trước mặt Vương Nguyên, cho cậu nhận diện: "Nguyên nhi, có phải là người đàn bà này không?".

Vương Nguyên đem ảnh chụp tới và cẩn thận xem: "Bà ấy, chính là bà ấy, con nhận ra bà ấy".

"Ta đây đã rõ, Nguyên nhi, lần này con đã giúp thiếu chủ một đại ân, con thật sự là phúc tinh của thiếu chủ"Bà Lâm hưng phấn nói.

"Mẹ Lâm, bọn họ có thể thương tổn thiếu chủ hay không, thiếu chủ có thể bị nguy hiểm hay không?" Vương Nguyên lo lắng hỏi.

"Chỉ cần Nguyên nhi ngoan ngoãn sống ở chỗ này, thiếu chủ chuyện gì cũng không có, con hiểu chưa?". Bà Lâm ôm Vương Nguyên, dùng tình thương của mẹ mà nói.

"Dạ, con sẽ ngoan ngoãn sống ở chỗ này". Vương Nguyên ngây thơ tin lời nói của bà Lâm, yên tĩnh đợi ở trong phòng.

Bà Lâm hài lòng gật gật đầu, đi ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa lại, sau đó nhìn Vương Tuấn Khải cùng Vương Hùng giằng co trong phòng khách.

Xem ra thiếu chủ bọn họ cùng lão gia lại bắt đầu đấu rồi, tiết mục như vậy thường xuyên trình diễn, bọn họ thấy nhưng cũng không thể trách. Sự tình đáng sợ nhất cũng không phải là cái này, mà là Vương Triển kia, nhị gia của Vương gia.

Vương Tuấn Khải cũng không có vì Vương Hùng tức giận mà sợ hãi, vẫn là mặt không biểu tình nhìn ông ấy, bộ dạng ra vẻ muốn cùng ông đối kháng.

Nhìn thấy con mình lại không đem ông người làm cha này để vào mắt như thế, Vương Hùng càng thêm tức điên, giơ lên tay muốn tát Vương Tuấn Khải một cái, nhưng mà tay đang ở giữa không trung thì bị Vương Tuấn Khải chặn lại được.

*_*_*_*_*o0o*_*_*_*_*

§ Chương 38: Cha con khắc khẩu.

Tay của Vương Hùng bị Vương Tuấn Khải chặn lại, rất không vui.

"Mày lại dám phản kháng, trong mắt mày còn có xem tao đây là cha hay không?".

"Nếu như tôi không xem ông là cha, ông có thể ở trước mặt tôi mà rống to kêu gào hay sao?". Vương Tuấn Khải bỏ tay Vương Hùng ra, lạnh lùng nói.

"Tao làm sao có thể sinh ra đứa con bất hiếu như mày thế này". Vương Hùng cắn răng nghiến lợi nói.

"Tôi tại sao có thể có loại người cha không hề có nhân tính như ông". Vương Tuấn Khải đồng dạng cắn răng nghiến lợi nói.

"Mày nói cái gì, mày nói lại lần nữa cho tao xem"- Vương Hùng nổi giận nói, giống như không chịu nổi đả kích.

"Tôi sẽ không quên Vương gia có ngày hôm nay, là ông dùng mạng mẹ tôi đổi lấy, ông vì phú quý, thậm chí ngay cả tính mạng vợ mình cũng có thể không để ý, người cha nhẫn tâm như vậy, tôi cũng không cần". Vương Tuấn Khải mạnh mẽ lên án, lòng đang đổ máu, bởi vì mẹ chết đi mà chảy máu.

"Đây chỉ là chuyện ngoài ý muốn, chẳng lẽ một cái ngoài ý muốn mà mày muốn lưng tao đeo tất cả trách nhiệm sao?"- Vương Hùng phản bác.

"Ông hôm nay đến chính là muốn cãi nhau với tôi ư, nếu vậy thì xin mời về, tôi không muốn cãi nhau với ông"- Vương Tuấn Khải nói sang chuyện khác.

Anh không muốn nhớ lại cái chết của mẹ, càng không muốn cùng cha của mình biện luận quá nhiều, sẽ gia tăng thêm oán hận của anh mà thôi.

"Tao hôm nay tới là vì chuyện của Ngữ Ti, không phải đến cãi nhau với mày". Vương Hùng cũng dời chủ đề.

Mỗi lần cha con cãi nhau, đều là bởi vì sự kiện này, thói quen lại làm cho mọi chuyện túi bụi lên, rồi nói sang chuyện khác.

"Ông tốt nhất nên nhắc nhở nó, đừng ở chỗ này mà gây chuyện, nhưng sau này nó cũng không có cơ hộiđâu nhỉ, nếu để cho tôi phát hiện nó lại đến đây, tôi sẽ kêu người cắt đứt chân của nó. Nơi này là nơi ở của mẹ tôi khi còn sống, tôi sẽ không cho phép bất luận là kẻ nào làm bẩn nó, các người tốt nhất nghe cho rõ". Vương Tuấn Khải trừng mắt Vương Ngữ Ti ngoài cửa, cảnh cáo nói.

Bị Vương Tuấn Khải trừng như thế, Vương Ngữ Ti bị dọa một thân ra mồ hôi lạnh, rất là sợ hãi.

Cô cho rằng Vương Hùng có thể đối phó được Vương Tuấn Khải, xem ra cha anh ép anh không được rồi, nhưng mà còn chưa có giáo huấn Vương Nguyên kia, cô đúng là không phục.

Không sao, hiện tại không giáo huấn được nó, thì còn có sau này, một ngày nào đó, cô sẽ cho thằng nhỏ quê mùa kia trả giá thật nhiều.

"Mặc kệ như thế nào, tao cũng sẽ không cho thằng bé quê mùa kia tiến vào cửa chính của Vương gia, mày cũng nghe rõ cho tao, hừ ——". Vương Hùng cũng nói cảnh cáo, căm tức nhìn Vương Tuấn Khải, rồi sau đó mới xoay người rời đi.

Lấy một người do gia đình sắp xếp một chút trợ giúp cũng không có, anh tuyệt đối không đáp ứng.

Vương Ngữ Ti nhìn thấy Vương Hùng đi ra ngoài, lập tức tiến lên, tay vịn cánh tay Vương Hùng, cùng đi với ông hướng cửa chính đi ra.

"Bác cả, con dâu tương lai mà bác chọn là ai vậy?"- Vương Ngữ Ti nghi vấn.

"Chính là thiên kim Diệp gia"- Vương Hùng rất hài lòng nói.

"Sẽ không phải là con gái Diệp Thiên, Diệp Tầm Phương chứ?"- Vương Ngữ Ti kinh ngạc nói.

Diệp Thiên chủ tịch tập đoàn Diệp thị, Diệp Tầm Phương chính là hòn ngọc quý trên tay của ông ta, vô cùng cưng chiều nha, nếu như có thể cưới được Diệp Tầm Phương, chẳng khác nào có nửa cái tập đoàn Diệp thị.

Vương thị cùng Diệp thị đều là đại gia tộc buôn bán, năng lực của Diệp thị có lẽ mạnh hơn một chút, nếu như Tề gia cùng Diệp gia thông gia, thế lực đó mạnh đến nổi không thể đo lườngđược!

"Con thật thông minh, chính là Diệp Tầm Phương, ta nhất định sẽ làm cho Tuấn Khải lấy Diệp Tầm Phương". Vương Hùng nói rất khẳng định, sau đó lên xe.

Vương Ngữ Ti buông tay Vương Hùng ra, đi đến bên kia cũng lên xe, trong nội tâm suy nghĩ làm như thế nào để cùng Diệp Tầm Phương kia trở thành bạn tốt, sau đó có thể đối phó với sự cố gắng bảo vệ Vương Nguyên của Vương Tuấn Khải.

Đã tìm được biện pháp tốt đối phó Vương Nguyên rồi, cô trước hết phải nhịn xuống cơn tức này, sau này chắc chắn có dịp cho cô đòi lại, Vương Ngữ Ti cô không phải là người có thể nén giận.

Continue Reading

You'll Also Like

34.4K 337 26
Hán Việt: Xuân đề Tác giả: Tây Tây Ngải u Tình trạng: Hoàn thành Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , HE , Tình cảm , H văn , Ngọt sủng , Son...
437K 5.9K 166
Tác Giả: Lạc Du Tình trạng : Full Vô trang mình coi thêm truyện nhe mấy bạn. Văn án: Hào Môn Tuyệt Luyến Tổng Giám Đốc Không Yêu Vẫn Cưỡng Ép là truy...
259K 11.5K 104
Mộc Lăng có một gốc Vọng Thiên Thụ, xem như bảo bối. Bắt được tiểu tặc trộm gỗ, một tên mười bảy mười tám tuổi như hắn lại khi dễ một đứa bé trai bảy...
28.8K 663 33
Quyển 3: Tác giả : NTT2k1 Thể loại : ngôn tình ngược, hiện đại, sủng. Bìa: Alicee Số chương: 30 Em đã từng nói với anh rằng:"Cả thế giới này chỉ có...
Wattpad App - Unlock exclusive features