(Hoàn) Nghi Tu Trùng Sinh

By hanginbd

8.6K 414 8

Tên truyện gốc: 甄嬛传:乌拉那拉宜修重生 Tác giả: Đường Hạ (棠下🍭) Số chương : 591 chương Nội dung: Tôi muốn viết về Nghi... More

Chương 1-2-3
Chương 4-5-6
Chương 7-8-9
Chương 10-11-12
Chương 13-14-15
Chương 16-17-18
Chương 19-20-21
Chương 22-23-24
Chương 25-26-27
Chương 28-29-30
Chương 31-32-33
Chương 34-35-36
Chương 37-38-39
Chương 40-41-42
Chương 43-44-45
Chương 46-47-48
Chương 49-50-51
Chương 52-53-54
Chương 55-56-57
Chương 58-59-60
Chương 61-62-63
Chương 64-65-66
Chương 67-68-69
Chương 70-71-72
Chương 73-74-75
Chương 76-77-78
Chương 79-80-81
Chương 82-83-84
Chương 85-86-87
Chương 88-89-90
Chương 91-92-93
Chương 94-95-96
Chương 97-98-99
Lời tác giả
Chương 100-101-102
Chương 103-104-105
Chương 106-107-108
Chương 109-110-111
Chương 112-113-114
Chương 115-116-117
Chương 118-119-120
Chương 121-122-123
Chương 124-125-126
Chương 127-128-129
Chương 130-131-132
Chương 133-134-135
Chương 136-137-138
Chương 139-140-141
Chương 142-143-144
Chương 145-146-147
Chương 148-149-150
Chương 151-152-153
Chương 154-155-156
Chương 160-161-162
Chương 163-164-165
Chương 166-167-168
Chương 169-170-171
Chương 172-173-174
Chương 175-176-177
Chương 178-179-180
Chương 181-182-183
Chương 184-185-186
Chương 187-188-189
Chương 190-191-192
Chương 193-194-195
Chương 196-197-198
Chương 199-200-201
Chương 202-203-204
Chương 205-206-207
Chương 208-209-210
Chương 211-212-213
Chương 214-215-216
Chương 217-218-219
Chương 220-221-222
Chương 223-224
Lời tác giả
Chương 225-226-227
Chương 228-229-230
Chương 231-232-233
Chương 234-235-236
Chương 237-238-239
Chương 240-241-242
Chương 243-244-244
Chương 246-247-248
Chương 249-250-251
Chương 252-253-254
Chương 255-256-257
Chương 258-259-260
Chương 261-262-263
Chương 264-265-266
Chương 267-268-269
Chương 270-271-272
Chương 273-274-275
Chương 276-277-278
Tập đặc biệt Tết Đoan ngọ
Chương 279-280-281
Chương 282-283-284
Chương 285-286-287
Chương 288-289-290
Chương 291-292-293
Chương 294-295-296
Chương 297-298-299
Chương 300-301-302
Chương 303-304-305
Chương 306-307-308
Chương 309-310-311
Chương 312-313-314
Chương 315-316-317
Chương 318-319-320
Chương 321-322-323
Chương 324-325-326
Chương 327-328-329
Chương 330-331-332
Chương 333-334-335
Chương 336-337-338
Chương 339-340-341
Chương 342-343-344
Chương 345-346-347
Chương 348-349-350
Chương 351-352-353
Chương 354-355-356
Chương 357-358-359
Chương 360-361-362
Chương 363-364-365
Chương 366-367-368
Chương 369-370-371
Chương 372-373-374
Chương 375-376-377
Chương 378-379-380
Ngoại truyện Thất tịch Hoàng thượng cũng đón lễ tình nhân
Chương 381-382-383
Chương 384-385-386
Chương 387-388-389
Chương 390-391-392
Chương 393-394-395
Chương 396-397-398
Chương 399-400-401
Chương 402-403-404
Chương 405-406-407
Chương 408-409-410
Chương 411-412-413
Chương 414-415-416
Chương 417-418-419
Chương 420-421-422
Chương 423-424-425
Chương 426-427-428
Chương 429-430-431
Chương 432-433-434
Chương 435-436
Lần đầu Càn Long Nam tuần theo văn hiến ghi chép
Chương 437-438-439
Chương 440-441-442
Chương 443-444-445
Chương 446-447-448
Chương 449-450-451
Chương 452-453-454
Chương 455-456-457
Chương 458-459-460
Chương 461-462-463
Chương 464-465-466
Chương 467-468-469
Chương 470-471-472
Chương 473-474-475
Chương 476-477-478
Chương 479-480-481
Chương 482-483-484
Chương 485-486-487
Chương 488-489-490
Chương 491-492-493
Chương 494-495-496
Chương 497-498-499
Chương 500-501-502
Chương 503-504-505
Chương 506-507-508
Chương 509-510-511
Chương 512-513-514
Chương 515-516-517
Chương 518-519-520
Chương 521-522-523
Chương 524-525-526
Chương 527-528-529
Chương 530-531-532
Chương 533-534-535
Chương 536-537-538
Chương 539-540-541
Chương 542-543-544
Chương 545-546 (Hết)
Ngoại truyện 1-2-3
Ngoại truyện 4-5-6-7-8
Ngoại truyện 9-10-11-12-13
Ngoại truyện 14-15-16-17-18
Ngoại truyện 19-20-21-22
Ngoại truyện 23-24-25: Hòa Hiếu Công chúa - Đôn Tần
Ngoại truyện 26: Hàn Hương Kiến
Ngoại truyện 27: Cửu A ca
Ngoại truyện 28: Lý Ngọc
Ngoại truyện 29: Xuân Thiền
Phiên ngoại 30-31: Hoàng thượng
Kết ngữ

Chương 157-158-159

60 2 0
By hanginbd

Chương 157: Một đời hẹn ước

- - -

  Lúc này Ôn Thực Sơ nhìn thấy Diệp Lan Y tới, liền vội mỉm cười nói, "Tiểu Diệp tới rồi à, mau vào đi, bên ngoài nắng."

  "Cảm ơn Ôn đại nhân," Diệp Lan Y cầm hộp thức ăn, hành lễ với Ôn thái y.

  "Không cần hành lễ nữa, hai người cứ trò chuyện đi, ta đi trước đây," nói xong Ôn thái y xách hòm thuốc rời đi.

  Diệp Lan Y và Vệ Lâm lại quay về cuộc sống như trước, bọn họ phơi dược liệu trong Thái y viện, sắp xếp các phương thuốc đơn, Diệp Lan Y đã biết viết rất nhiều chữ, đều là do Vệ Lâm dạy.

  Thời gian trôi qua rất nhanh, thoáng chốc ba tháng đã qua, thời gian bước sang tháng tám, rất nhanh sẽ đến ngày thánh giá hồi loan, đợi khi trở về Tử Cấm thành, Diệp Lan Y muốn giống như trước đây đến Thái y viện tìm Vệ Lâm sẽ không còn thuận tiện nữa.

  

  Chỉ còn mấy ngày nữa là phải trở về, Vệ Lâm tích góp tiền rất lâu, nhờ người mua giúp một cây trâm cài tóc bằng hoa hợp hoan. Hắn đã chuẩn bị rất lâu, định đợi lần này Diệp Lan Y vừa tới là tặng cho nàng. Vệ Lâm vừa phơi thuốc vừa ngó ra ngoài, đến mức thuốc phơi bị rơi vãi đầy đất.

  Ôn Thực Sơ thấy thuốc rơi đầy đất, vỗ vai Vệ Lâm một cái rồi nói, "Nhìn bộ dạng con hồn vía để đâu thế kia, đừng có làm hỏng thuốc."

  "Ây da, sư phụ, con, con dọn ngay," Vệ Lâm vội vàng ngồi xổm xuống nhặt thuốc. Nhặt nhặt một lúc, đột nhiên trước mắt xuất hiện một đôi giày, rất nhanh, chủ nhân của đôi giày cũng ngồi xuống, cùng hắn nhặt thuốc.

  Nhặt xong dược liệu, Vệ Lâm cùng Diệp Lan Y ra bờ hồ dạo bước. Trong rừng cây nhỏ, Vệ Lâm nhìn trái nhìn phải thấy không có ai, liền từ trong ngực lấy ra một vật được bọc bằng khăn tay, đưa cho Diệp Lan Y.

  Diệp Lan Y mở khăn tay ra, bên trong là một cây trâm ngọc hoa hợp hoan tinh xảo.

  "Ta thấy nàng rất thích hoa hợp hoan, cho nên, cho nên, ừm, tặng nàng được không," Vệ Lâm vô cùng căng thẳng, nói chuyện cũng lắp bắp.

  Diệp Lan Y nhìn cây trâm cài tóc hoa hợp hoan đó, mỉm cười, nói, "Ta không phải là thích hoa hợp hoan, mà là nghe nói hoa hợp hoan có thể dùng làm thuốc, nên mới muốn hái nhiều một chút cho huynh, nhưng bây giờ ta không thích nữa."

  "À, vậy Lan Y, nàng thích hoa gì, ta đi mua cho nàng," Vệ Lâm vội vàng nói.

  "Ta không thích hoa nào cả, ta thích huynh, tên ngốc này," nói xong liền ôm lấy Vệ Lâm.

  Vệ Lâm trước tiên sững người lại, rồi cũng ôm lấy Diệp Lan Y. Diệp Lan Y nói, "Trước kia từng có một người cứu ta khi ta bị thương, ta tưởng rằng hắn sẽ chăm sóc ta cả đời, tiếc là hắn chỉ có thể chăm sóc ta trong chốc lát. Hắn còn nói ta khao khát tự do, không muốn giữ ta bên cạnh để trói buộc."

  "Không đâu Lan Y, ta sẽ chăm sóc nàng cả đời, sẽ không để nàng lại bị tổn thương nữa, cho dù nàng có bị thương, ta cũng sẽ chữa khỏi cho nàng."

  "Được," Diệp Lan Y ôm Vệ Lâm, vui vẻ cười lên.

  

  Sau đó bọn họ cùng nhau đi tìm Ôn Thực Sơ trước. Khi gặp Ôn Thực Sơ, hai người cùng quỳ xuống dập đầu với ông, "Sư phụ," Vệ Lâm gọi, "Sư phụ," đây là Diệp Lan Y gọi.

  "Được, được, được, hai đứa ngoan, mau đứng lên," Ôn Thực Sơ đỡ Diệp Lan Y và Vệ Lâm đứng dậy.

  "Sư phụ, con muốn cưới Lan Y, con muốn chăm sóc nàng ấy trọn đời trọn kiếp," Vệ Lâm kiên định nói.

  "Vi sư đồng ý hôn sự của con, nhưng Vệ Lâm, phụ mẫu con mất sớm, ta là từ chỗ thúc thúc của con tìm được con rồi nhận con làm đồ đệ, chuyện này ta vẫn phải hỏi qua ý của thúc thúc con," Ôn thái y có chút khó xử nói.

  "Không đâu sư phụ, từ khi phụ mẫu con qua đời, con đã không còn người thân nào nữa, thúc thúc thu nhận con chẳng qua là vì thèm muốn tiệm thuốc mà phụ mẫu con để lại, con đã giao cho họ rồi, nhưng thúc thúc vẫn dung túng cho huynh trưởng ức hiếp con. Nếu không có sư phụ người, con đã chết từ lâu rồi, cho nên người chính là người thân của con, là người thân duy nhất trên đời này."

  

Chương 158: Tổ đội đồ long lại gả thêm một người

- - -

  "Được, được, Vệ Lâm, tấm lòng của con ta hiểu. Được, được, sư phụ, sư phụ. Con đã gọi ta một tiếng sư phụ, vậy hôn sự này để ta đứng ra chủ trì cũng không có vấn đề gì. Nhưng bên phía Lan Y thì vẫn phải được Hoàng hậu nương nương đồng ý, dù sao Lan Y cũng là thị tỳ của nương nương."

  "Chuyện này quả thật là vậy, sư phụ, lát nữa con sẽ đi tìm Cận Tịch cô cô nói chuyện, xem việc này nên xử lý thế nào," Vệ Lâm có chút ngại ngùng gãi gãi đầu.

  "Tiểu tử ngươi không tệ, tìm được tức phụ vừa xinh đẹp lại hiền thục," Ôn thái y nhanh tay lấy ra một miếng ngọc bội đưa cho Diệp Lan Y, nói, "Lễ ra mắt sư phụ cho, không được từ chối."

  Diệp Lan Y thoải mái nhận lấy, nói, "Cảm ơn sư phụ."

  Sau đó, Vệ Lâm đưa Diệp Lan Y về Trường Xuân Tiên Quán nơi Hoàng hậu nương nương ở, hai người cùng nhau tìm đến Thôi Cận Tịch.

  Thôi Cận Tịch nghe xong chuyện Vệ Lâm muốn cưới Diệp Lan Y, mỉm cười nói, "Tính ra như vậy, ta vẫn là bà mối của hai người đấy, Tiểu Diệp còn phải làm cho ta một đôi giày nữa đó."

  "Hả?" Diệp Lan Y có chút không hiểu, vì sao cô cô Cận Tịch lại bảo nàng làm giày.

  Thôi Cận Tịch mỉm cười nói, "Tiểu Diệp, chuyện này để sau ta sẽ từ từ nói cho cô biết," rồi lại nói với Vệ Lâm, "Tiểu Vệ thái y, chuyện này vẫn phải thông qua Hoàng hậu nương nương cho phép thì mới cưới được Lan Y của chúng ta."

  "Vâng vâng, vậy tại hạ chờ tin tức từ cô cô, ta xin cáo lui trước," Vệ Lâm và Diệp Lan Y lưu luyến chia tay.

  "Tiểu Diệp, ánh mắt không tệ, hắn là một người đàn ông tốt," Thôi Cận Tịch nói rồi kéo Diệp Lan Y đi, dạy nàng làm giày.

  

  Buổi tối khi Thôi Cận Tịch hầu hạ Nghi Tu tháo trang sức, liền nhắc tới chuyện của Diệp Lan Y và Vệ Lâm, Nghi Tu mỉm cười nói, "Không ngờ ban đầu bổn cung tìm Tiểu Diệp là vì nghe nói nàng cưỡi ngựa giỏi, muốn để nàng dạy Hòa Mục cưỡi ngựa, vậy mà ngươi lại cứu Tiểu Diệp, còn thành toàn cho nàng một mối lương duyên."

  "Vâng thưa nương nương, tiểu thái y chăm sóc Tiểu Diệp đó nô tỳ đã gặp rồi, là người thật thà bổn phận, là đồ đệ của thái y Ôn Thực Sơ, nô tỳ cảm thấy hắn đối với Tiểu Diệp rất tốt."

  Nghi Tu khẽ mỉm cười, nói, "Ra ngoài truyền lời cho Nhiễm Đông, bảo nàng tìm người tra xét lai lịch của tiểu thái y kia. Tiểu Diệp theo bổn cung chưa lâu, nhưng bổn cung cũng không thể bạc đãi nàng được."

  "Vâng, nương nương," Thôi Cận Tịch mỉm cười vắt khăn cho Nghi Tu.

  "Này Cận Tịch, ngươi xem Tiểu Diệp cũng đã như vậy rồi, sao ngươi vẫn chưa chịu gả đi," Nghi Tu nhìn Thôi Cận Tịch nói.

  "Ôi chao, nương nương," Thôi Cận Tịch ngại ngùng, không nói tiếp được nữa.

  

  Qua mấy ngày, thánh giá hồi loan, Diệp Lan Y và Vệ Lâm không còn dễ dàng gặp nhau như trước nữa.

  Lại qua mấy ngày, Nhiễm Đông đến, Ôn thái y và Vệ Lâm cũng được Nghi Tu mời tới.

  "Vi thần Ôn Thực Sơ, vi thần Vệ Lâm, tham kiến Hoàng hậu nương nương," Ôn thái y và Vệ thái y hành lễ thỉnh an Nghi Tu.

  "Đứng lên đi," Nghi Tu nói.

  "Tạ Hoàng hậu nương nương," Vệ Lâm và Ôn Thực Sơ đáp.

  Thôi Cận Tịch nói, "Hôm nay Hoàng hậu nương nương mời hai vị tới, là muốn hỏi Ôn thái y về hôn sự của Vệ Lâm và Diệp Lan Y."

  "Bẩm Hoàng hậu nương nương, vi thần là sư phụ của Vệ Lâm, đứa nhỏ này từ nhỏ đã mất phụ mẫu, vi thần là sư phụ của nó, hôn sự của nó, vi thần có thể làm chủ," Ôn Thực Sơ nói.

  Nghi Tu chậm rãi mở miệng nói, "Ôn thái y, vị này là thị nữ cũ của bổn cung là Nhiễm Đông. Tiểu Diệp cũng là một đứa trẻ khổ không cha không mẹ, bổn cung có ý định để Tiểu Diệp nhận Nhiễm Đông làm mẹ nuôi, như vậy Tiểu Diệp cũng có nhà mẹ đẻ, không đến mức cô khổ không nơi nương tựa, hơn nữa nhà chồng của Nhiễm Đông cũng làm nghề buôn bán dược liệu, các ngươi còn có thể hỗ trợ qua lại lẫn nhau."

  Nhiễm Đông bước tới, khẽ khom người, nói, "Ôn đại nhân," rồi lại gật đầu với Vệ Lâm nói, "Tiểu Vệ thái y."

  

Chương 159: Tịnh Hòa Công chúa bình an chào đời

- - -

  "Nhiễm Đông cô cô," Ôn thái y và Vệ Lâm cúi người hành lễ.

  "Được rồi, hôn sự của Tiểu Diệp và Vệ thái y các ngươi tự đi bàn bạc là được, chỉ là trước đó bổn cung gọi Tiểu Diệp đến là vì Tiểu Diệp có thuật cưỡi ngựa rất giỏi, bổn cung có ý để nàng dạy Hòa Mục Công chúa của bổn cung cưỡi ngựa, Công chúa còn chưa học xong cưỡi ngựa, Tiểu Diệp lại bị ngươi lừa đi mất rồi, chỉ có một điều này thôi, trước khi Tiểu Diệp dạy Công chúa học được cưỡi ngựa, bổn cung sẽ không thả nàng đi." Nghi Tu mang theo vài phần bất đắc dĩ nói.

  "Dạ dạ, Hoàng hậu nương nương, vi thần không gấp, không gấp, mọi việc đều lấy Công chúa làm trọng." Tiểu Vệ thái y vội vàng quỳ xuống tạ tội.

  Diệp Lan Y cũng vội vàng quỳ xuống nói "Nô tỳ nhất định sẽ tận tâm dạy Công chúa học cưỡi ngựa."

  Nghi Tu giơ tay lên, bảo Tiểu Vệ thái y đứng dậy rồi nói "Được rồi, bổn cung sẽ chuẩn bị cho Tiểu Diệp một phần của hồi môn, để nàng nở mày nở mặt mà xuất giá." Sau đó lại nói với Nhiễm Đông "Chi tiết thành thân các ngươi tự mình bàn bạc, chỉ có một điều, đừng để Tiểu Diệp chịu uất ức."

  "Dạ nô tỳ tuân chỉ," Nhiễm Đông nói xong, Nghi Tu liền nói với bọn họ "Bổn cung mệt rồi, các ngươi đều lui xuống đi."

  "Nô tỳ, vi thần, đa tạ Hoàng hậu nương nương thành toàn," Diệp Lan Y và Vệ Lâm cung kính dập đầu với Nghi Tu.

  Ôn thái y, Tiểu Vệ thái y và Nhiễm Đông cáo lui đi bàn bạc hôn sự.

  Vì Tiểu Diệp phải dạy Hòa Mục công chúa cưỡi ngựa, Ôn thái y phải chăm sóc thai của Huệ Tần nương nương, Nhiễm Đông cũng phải chuẩn bị của hồi môn cho Tiểu Diệp, bọn họ bàn định hôn sự của Tiểu Vệ thái y và Diệp Lan Y sẽ định sau kỳ thu liệp, vào tháng mười, khi đó đứa trẻ của Huệ Tần cũng đã qua đầy tháng rồi.

  

  Quả nhiên, chưa đầy một tháng, Huệ Tần Thẩm My Trang sinh hạ một nữ nhi, lần này không có những chuyện lộn xộn rắc rối như trước, Huệ Tần sinh nở rất thuận lợi, không khó sinh cũng không băng huyết, Huệ Tần và con gái đều bình an vô sự.

  Đứa trẻ được sách phong làm Tĩnh Hòa Công chúa, tiểu tự là Điềm Điềm, Tứ gia ban thưởng rất nhiều đồ, dù sao từ khi Lung Nguyệt Công chúa chào đời đến nay đã qua năm năm rồi, mà đứa trẻ Thẩm My Trang sinh ra lại là đứa con đầu tiên kể từ khi Tứ gia đăng cơ, tuy là Công chúa, nhưng cũng là quý tự, được rồi, quý nữ.

  Chân Hoàn từ trước đến nay luôn giao hảo với Thẩm My Trang, sau khi biết tin nàng sinh con gái bình an thì vui mừng đến rơi nước mắt, tảng đá lớn trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống. Cũng chính Chân Hoàn là người đầu tiên mang lễ mừng đến.

  Nhân dịp My Trang sinh nữ, Tứ gia cao hứng, đại xá thiên hạ, hậu cung cũng được đại phong một lần, ngoại trừ Đoan Quý phi người nuôi dưỡng Thất A ca Hoằng Họa không thể tiếp tục thăng phong, Kính Tần sinh Lung Nguyệt Công chúa được phong làm Kính Phi, Hân Thường tại trước đó đã được phong Hân Quý nhân, lần này phong Kỳ Thường tại làm Quý nhân, Thuần Thường tại cũng đã thị tẩm nên được thăng làm Thuần Quý nhân. Lại sách phong thêm hai vị tân nhân là Trinh Quý nhân và Khang Thường tại, Trinh Quý nhân và Khang Thường tại đều là con gái của công thần có công bình định Niên Canh Nghiêu.

  

  Sau đó lại đến kỳ thu liệp hằng năm, lần này Hòa Mục Công chúa cưỡi ngựa bắn tên đại hiển thân thủ, nhận được lời khen của Tứ gia, Hòa Mục Công chúa mười ba tuổi đã là một đại cô nương rồi, lại là Đích Công chúa duy nhất của Tứ gia, khi biết được thầy dạy cưỡi ngựa bắn tên của Hòa Mục vốn dĩ là một cung nữ của Ngự mã gian, sau đó vào hầu trong cung của Hoàng hậu, lại nghe nói đã được Hoàng hậu làm chủ gả cho một vị thái y. Tứ gia liền thưởng cho cung nữ đó mười lạng vàng, coi như là của hồi môn và ban thưởng.

  Tứ gia cũng không triệu kiến Diệp Lan Y, điều này khiến Nghi Tu thở phào nhẹ nhõm, đợi đến khi Diệp Lan Y xuất giá đàng hoàng rồi thì mới hoàn toàn yên tâm.

  Cuối cùng cũng đến tháng mười, ngày Diệp Lan Y và Vệ Lâm thành thân, sáng sớm, Vệ Lâm đã đến Cảnh Nhân cung của Hoàng hậu để đón Diệp Lan Y, Diệp Lan Y hiếm khi mặc một thân y phục đỏ thẫm.

Continue Reading

You'll Also Like

65.4K 8.7K 76
📍CHUYỂN VER Tên gốc truyện: Tôi Bị Ánh Trăng Sáng Của Nam Chính Coi Trọng Tác giả: Nhất Tiết Ngẫu Nhân vật chính: An Kiến Hạo(công) × Nghiêm Thành H...
191K 19.5K 69
lowercase, văn xuôi textfic lộn xộn, teencode, giỡn, nhiều diễn viên hai nhà trọ, hai nhịp sống khác nhau trong một con hẻm hẹp, tưởng chừng không li...
121K 10.1K 45
Xì trây lỏ đã gay vì học gay xong rồi :)))
Wattpad App - Unlock exclusive features