Vợ Của Ta Là Quận Chúa (Yoons...

By TinHin98

153K 3.9K 18

Cover lại tiểu thuyết cùng tên Tác giả:Hổ Đầu Miêu Diện Thể loại:cổ đại,ngọt ngào văn,hài hước,HE,rating MA More

Giới thiệu
Chap 1
Chap 2
Chap 3
Chap 4
Chap 5
Chap 6
Chap 7
Chap 8
Chap 9
Chap 10
Đôi lời của người cover
Chap 11
Chap 12
Chap 13
Chap 14
Chap 15
Chap 16
chap 17
Chap 18
Chap 19
Chap 20
chap 21
Chap 22
Chap 23
Chap 24
Chap 25
Chap 26
Chap 27
Chap 28
Chap 29
Chap 30
Chap 31
Chap 32
Chap 33
Chap 34
Chap 35
Chap 36
Chap 37
Chap 38
Chap 39
Chap 40
Chap 41
Chap 42
Chap 43
Chap 44
Chap 45
Chap 46
Chap 47
Chap 48
Chap 49
Chap 50
Chap 51
Chap 52
Chap 53
Chap 54
Chap 55
Chap 56
Chap 57
Chap 58
Chap 59
Chap 60
Chap 61
Chap 62
Chap 63
Chap 64
Chap 65
Chap 66
Chap 67
Chap 68
Chap 69
Chap 70
Chap 71
Chap 72
Chap 73
Chap 74
Chap 75
Chap 76
Chap 77
Chap 78
Chap 79
Chap 80
Chap 81
Chap 82
Chap 83
Chap 84
Chap 85
Chap 86
Chap 87
Chap 88
Chap 89
Chap 90
Chap 91
Chap 92
Chap 93
Chap 94
Chap 95
Chap 96
Chap 97
Chap 98
Chap 99
Chap 100
Chap 101
Chap 102
Chap 103
Chap 104
Chap 105
Chap 106
Chap 107
Chap 108
Chap 109
Chap 110
Chap 111
Chap 112
Chap 113
Chap 114
Chap 115
Chap 116
Chap 117
Chap 118
Chap 119
Chap 120
Chap 122
Chap 123
Chap 124
Chap 125
Chap 126
Chap 127
Chap 128
Chap 129
Chap 130
Chap 131
Chap 132
Chap 133
Chap 134
Chap 135
Chap 136
Chap 137
Chap 138
Chap 139
Chap 140
Chap 141
Chap 142
Chap 143
Chap 144
Chap 145
Chap 146
Chap 147
Chap 148
Chap 149
Chap 150
Chap 151
Chap 152
Chap 153
Chap 154
Chap 155
Chap 156
Chap 157
Chap 158
Chap 159 (Hoàn)

Chap 121

671 15 0
By TinHin98

"Bên trái một chút... Không phải, bên phải... Ai nha, sư muội a..."

"Ngươi vừa mới nói bên trái, bây giờ lại nói bên phải." Ta nhịn không được quát lên, hướng Nhị sư huynh đang đứng khoa chân múa tay ở cách xa đó tức giận, "Đã nửa canh giờ rồi, ngươi còn chưa kết thúc sao!!"

Nhị sư huynh sững sờ đứng nguyên tại chỗ, hoảng sợ thốt lên: "Ta, ta cũng chỉ là muốn cho bảng hiệu nhìn tốt một chút thôi mà..."

"Người ta là đến xem bệnh, ai quản bảng hiệu nhà ngươi lệch hay là không?" Ta vừa nói, vừa giận dỗi đem cái bảng hiệu "Lương Sơn y quán" kia tùy tiện treo ở trên tường, sau đó vỗ vỗ tay, nhảy từ trên ghế xuống.

"Không phải a, sư muội." Nhị sư huynh lẽo đẽo đi theo sau ta bước vào đại sảnh, "Vừa rồi ngươi lại treo lệch rồi, phải nghiêng sang trái một chút..." "Chính mình treo đi." Ta liếc mắt, chuẩn bị trở về phòng thu thập hành lý còn lại.

Đúng vậy, ta muốn rời đi. "Sư muội, ngươi mới trở về y quán hai ngày mà thôi, tiếp tục nghỉ ngơi mấy ngày nữa đi...

Hay là, ngươi đừng đi được không?" Nhị sư huynh thấy ta lại bắt đầu thu thập hành lý, liền vội nói.

Ta cũng không quay đầu lại đáp: "Không được."

Sáng sớm, khi Nhị sư huynh thấy ta thu thập hành lý, hắn liền chạy tới hỏi ta muốn đi đâu. Sau khi biết được ta đang chuẩn bị ly khai y quán, hắn luôn dùng đủ mọi chuyện nhỏ nhặt không đâu tìm ta giúp đỡ, trì hoãn thời gian ta đi. Nhưng tâm ý ta đã quyết, không thể thay đổi được rồi. Đầu tiên ta muốn đến Tự miếu của Tam Thất đại sư, gặp một lần vị mẫu thân mà ta đã nghe kể, sau đó, rời đi Tự miếu đi khắp mọi nơi. Thế gian này rộng lớn như vậy, chẳng lẽ không có chốn cho kẻ như ta du ngoạn. Trước kia ta vẫn sợ đi đường xa sẽ gặp nguy hiểm, còn bây giờ... Có lẽ chẳng còn gì có thể khiến ta sợ hãi. Ta dự định trên đường đi sẽ làm nghề y kiếm tiền lộ phí, đi đến đâu tính đến đó thôi.

Dù sao, muốn để cho ta quay trở về những ngày như trước, như chưa từng quen biết Nghiên nhi, thật sự quá khó.

Nhị sư huynh lại chắn ngang đường ta hỏi: "Ngươi thật sự không trở lại sao?" "Sẽ trở lại, nhưng có lẽ là sau mấy năm nữa." Ta nhún nhún vai.

Hắn thở dài: "Ngươi là một nữ hài tử..."

"Nữ hài tử thì làm sao." Ta nhíu mày, "Huống chi, ta còn nữ giả nam trang." Nhị sư huynh lại nói: "Chính là, sau này khi ta muốn lên kinh thành thăm Nguyệt Nhi, ai sẽ theo giúp ta a?" Đây mới mục đích thật sự của ngươi chứ gì! "Tự. Mình. Đi." Ta kéo kéo khóe miệng, "Nơi kinh thành đó, có lẽ sau này ta..." Cũng không đi nữa.

Rất muốn nói ra như vậy, nhưng lại không thốt lên được lời.

"Sau này cái gì?" Nhị sư huynh hỏi.

"Dù sao..." Ta khoác bọc hành lý lên vai, bước ra hướng cửa, "Bây giờ ta phải đi, Nhị sư huynh bảo trọng."

"Sư muội a..." Nhị sư huynh lại muốn kéo ta quay lại.

"Để nàng đi đi, A Mộc." Thanh âm của sư phụ từ phía sau truyền đến.

Ta xoay người, nhìn thấy nét mặt sư phụ ngày càng già nua, thở dài nói: "Sư phụ, đồ nhi không thể tận hiếu, thực xin lỗi."

"Ngươi thật sự quyết định phải như vậy sao?" Sư phụ hỏi.

Ta gật gật đầu.

"Hảo." Sư phụ nhíu mày, sau đó nói, "Ngươi... Đi đi."

"Sư phụ." Ta cúi đầu, "Cám ơn ngài đồng ý cho con..."

"Ta chỉ là đâm lao phải theo lao thôi."

Sư phụ mỉm cười. Ta ngẩng đầu, nhìn lần nữa về hướng sư phụ, cùng Đại sư huynh chẳng biết từ lúc nào đã đứng phía sau, và Nhị sư huynh với vẻ mặt thực bất đắc dĩ, chính thức vẫy tay từ biệt, sau đó xoay người rời đi. Có lẽ thật sự chẳng còn điều gì để ta lưu luyến, mới có thể như vậy tiêu sái rời đi. Không biết trên đường đi sẽ gặp bao nhiêu sóng gió... Nhưng dù có là như vậy, ta cũng chẳng thèm để tâm. Đón một chiếc xe ngựa đi ngang, ta trực tiếp thẳng đến Tự miếu của Tam Thất. Không hiểu vì cái gì, ta hoàn hảo suốt đường ngồi xe ngựa từ Ký Châu trở về y quán, mà giờ trên chiếc xe ngựa xóc nảy này, đầu ta lại choáng váng ngất ngư. Vội đưa tay vào trong lồng ngực kiếm tìm ô mai sớm chuẩn bị hảo, để ngăn dục vọng muốn chúi người xuống phun ra của mình.

Nhưng lại gặp một miệng ngọc bội.

Ta lấy miếng ngọc bội kia ra, nhìn chữ "Nghiên" tinh tế được thêu trên bố cẩm, lệ lại thoáng chốc chứa đầy hai mắt.

Gần đây, điểm khóc của ta dường như rất thấp.

"Sau này nếu gặp được người trọng yếu, có thể đem ngọc này giao cho đối phương."

Đó là những lời Nghiên Nhi lúc ấy đã nói. Và khi ta rời khỏi Ký Châu, đây là vật duy nhất có liên quan đến Nghiên Nhi ta mang bên người. Có lẽ cả đời này ta sẽ vĩnh viễn không quên được người đó, vậy... Không cần quên đi, không nên bức bách chính mình. Ai ngờ sau khi vừa khóc, đầu của ta lại càng ngất ngư, vừa xuống xe đã tức thì nôn thốc. Xa phu nhìn dáng vẻ này của ta mà thấy thương cảm, đồng thời cũng là thổn thức, chắc chắn thổn thức bởi vì: thanh niên bây giờ thể chất ngày càng yếu kém, ngày càng chẳng được việc gì.

Cuối cùng khi đến được nơi, mạng ta cũng chỉ còn lại một nửa.

"Nhìn thân mình ngươi gầy yếu như vậy..." Xa phu thở dài, "Ta chỉ lấy ngươi nửa giá tiền thôi."

Nguyên lai thân mình yếu ớt cũng có thể chiếm được tiện nghi. Mang trong lòng tràn đầy tâm tình phức tạp, ta trả nửa tiền xe cho xa phu, nhưng phải sau hơn nửa ngày lải nhải về các phương pháp dưỡng sinh, hắn mới bằng lòng rời khỏi.

Hết thảy đều không thay đổi.

Miếu thờ như cũ, bầu trời như cũ, rừng cây cũng là như cũ. Khi Tam Thất nhìn thấy ta, nửa điểm kinh ngạc cũng là không có. Nhị Tứ cùng Nhất Cửu có lẽ sáng sớm đã xuất ngoại tu luyện rồi, không hề thấy bóng dáng quanh đây. Tam Thất đứng trước miếu, tăng bào vẫn là như trước chói mắt, khuôn mặt vẫn là mãi mãi tươi cười, hắn hướng ta nhẹ giọng nói: "Ngươi đã đến rồi." Thật sự không có gì thay đổi.

Hắn dẫn ta đi vào trong miếu, hỏi: "Ngươi là tới tìm nương ngươi."

"Không phải." Ta lắc đầu, "Ta là tới tìm nương của Nghiên Nhi." 

Continue Reading

You'll Also Like

18.2K 1.6K 11
93.3K 8.3K 143
Tên truyện: Trai đểu bị đá rồi, tan ca thôi. Tên khác: Tra công hỏa táng tràng bị đổi lập tức tan làm. Tên gốc: 火葬场渣攻被换就下班 Nguồn: Tấn Giang Tác giả:...
211K 8.8K 42
🎀 Truyện được đăng full tại trang WordPress cherryhouse8.wordpress.com 🎀 🍈 Tác giả: Tòng Tiền Mạn 🍈 Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại...
8.7K 344 8
Thi Rớt Tú Tài GL Tác Giả: Thất Nguyệt Ngạn Văn án: ( hoa trọng điểm: Càng về sau càng ngọt ) Giang Tam Ngôn kiếp trước là cái tú tài nghèo, cha mẹ h...
Wattpad App - Unlock exclusive features