[Edit] - Luận pháo hôi làm sa...

By gacongiau

129K 14.1K 1K

ONLY WATTPAD [Edit] - Luận pháo hôi làm sao trở thành đoàn sủng [xuyên thư]. Hán Việt: Luận pháo hôi như hà t... More

Văn án
Chương 1: Cốt truyện bắt đầu
Chương 2: Mới gặp liền rớt áo choàng
Chương 3: Ước chừng tám cân!
Chương 4: Nói ai băng sương đáng yêu hả?
Chương 5: Cùng nhau dùng bữa
Chương 6: Lần đầu thượng triều
Chương 7: Chữ của ngươi đúng là chọt mù mắt người khác!
Chương 8: Ta không muốn làm kẻ xấu
Chương 9: Đại tướng quân hồi triều
Chương 10: Hoàng thúc sao lại có ba cái đầu?
Chương 11: Lập Hậu???
Chương 12: Lam Khấu
Chương 13: Ăn! Cho! Hết!
Chương 14: Sân cưỡi ngựa
Chương 15: Bổ não là bệnh
Chương 16: Trẫm có bệnh kín!
Chương 17: Nam nhân các ngươi đều đáng yêu như vậy sao?
Chương 19: Hôm nay là ngày lành!
Chương 20: Đốt, đốt cháy hết!
Chương 21: Kẻ nhìn lén họa tác nhân tài không phải là Bổn vương.
Chương 22: Chém giá phải có kỹ năng
Chương 23: Đánh nhau rồi
Chương 24: Đoàn sứ thần Tây Vực
Chương 25: Hoàng Thượng ngã ngựa
Chương 26: Hoàng Thượng là của ta
Chương 27: Phó Cảnh Hồng là tên tiểu nhân đê tiện!
Chương 28: Nguyên Gia là tiểu bảo bối của ta!
Chương 29: Chiều cao của trẫm ảnh hưởng gì đến các ngươi!
Chương 30: Thật là khốn nạn!
Chương 31: Nhiếp Chính Vương trúng độc!
Chương 32: Hoàng huynh bảo hộ muội!
Chương 33: Nam thần nhà ngươi sao lại lười biếng như vậy?
Chương 34: Làm sao để câu dẫn Hoàng Thượng!
Chương 35: Đem hắn trầm lồng heo!
Chương 37: Lăng Sương là quân khốn kiếp!
Chương 37: Bị ám sát!
Chương 38: Mục Chiến ca ca là của Hoàng Thượng
Chương 39: Mục Chiến thịnh thế mỹ nhan
Chương 40: Họ Phó có thể sinh con sao?
Chương 41: Lễ vật chấn động lòng người!
Chương 42: Nam thần rõ ràng là chính nhân quân tử!
Chương 43: Muội muội của trẫm bị người ta ức hiếp
Chương 44: Cuộc thi đấu đáng sợ.
Chương 45: Hoàng Thượng hư rồi!
Chương 46: Chi bằng cứ trói người lại
Chương 47: Phó Cảnh Hồng rời cung ~~~
Chương 48: Một mình Hoàng Thượng chăm lo gia đình.
Chương 49: Thấy nhớ Hoàng thúc
Chương 50: Chẳng lẽ đây là đồng nhân văn?
Chương 51: Chuyện bát quái của Mục Chiến
Chương 52: Có con ngựa muốn mưu sát trẫm
Chương 53: Vương gia không đáng tin
Chương 54: Mọi người cùng nhau ngắm trăng
Chương 55: Ta mới là vai chính?
Chương 56: Giảng hòa với Hoàng Hậu
Chương 57: Nam chính muốn quyến rũ ta!
Chương 58: Tại sao lại vượt rào?
Chương 59: Quý Đại Nhu là đồ điên
Chương 60: Hướng Sơ vào kinh
Chương 61: Hoàng cung có Tứ bảo!
Chương 62: Năm mới tới rồi
Chương 63: Tạ Nguyên Lam sinh sự
Chương 64: Lời ngươi nói là thật ư?
Chương 65: Sơn trang suối nước nóng
Chương 66: Bổn vương bị lạ giường
Chương 67: Bổn vương hiếm lạ gì cháo của ngươi
Chương 68: Lòng Phó Cảnh Hồng nảy sinh nghi ngờ
Chương 69: Chỉ có ta mới bảo vệ được em
Chương 70: Vòng tròn tình yêu thật là kỳ diệu
Chương 71: Khởi hành hồi cung
Chương 72: Đã xảy ra chuyện gì?
Chương 73: Xin ngươi đừng cô phụ ta
Chương 74: Sa mạc Di Châu
Chương 75: Ta cũng muốn có người nhớ đến mình
Chương 76: Giang Nam rất hợp với ngươi
Chương 77: Khởi đầu mới
Chương 78: Bắt đầu kỳ săn Xuân
Chương 79: Ăn dưa hóng chuyện
Chương 80: Trẫm không nuôi nổi Hoàng thúc
Chương 81: Ta sẽ trưởng thành hơn
Chương 82: Thổ lộ thôi
Chương 83: Ca ca không đồng ý
Chương 84: Thần mãi mãi ủng hộ người!
Chương 85: Phong Nghi kể chuyện
Chương 86: Lại dạo chợ
Chương 87: Ta có ba ước nguyện
Chương 88: Quá khứ của Thuần Vu Nhã
Chương 89: Thân thế của Quý Đại Nhu
Chương 90: Mưa bão lại tới
Chương 91: Tam đại đầu sỏ liên thủ
Chương 92: Hàn Dao từ biệt
Chương 93: Tạ Nguyên Lam bệnh nặng
Chương 94: Hoàng Thượng bỏ chạy
Chương 95: Đi cùng em
Chương 96: Rời khỏi hoàng cung
Chương 97: Tạ Nguyên Lam đến cửa
Chương 98: Em không nợ ai bất cứ điều gì
Chương 99: Nơi đó có người mà ta muốn bảo vệ
⭐ Chương 100: Tạ Nguyên Lam qua đời
Thông báo lại
⭐ Chương 101: Một năm nữa lại trôi qua
⭐ Chương 102: Thẳng nam sắt thép Quý Thiếu Viêm
⭐ Chương 103: Chúng ta thành thân đi
Chương 104: Chúc chúng ta bách niên hảo hợp
Chương 105: Biên cảnh chiến loạn
Chương 106: Kinh thành nguy cấp
Chương 108: Cửa thành thất thủ
Chương 109: Quý Đại Nhu hy sinh
Chương 109: Trận chiến cuối cùng
Chương 110: Kết thúc
Chương 111: Phiên ngoại 1
Chương 113: Phiên ngoại 4
Chương 114: Phiên ngoại 4 - Gặp nhau ở hiện đại

Chương 18: Học cưỡi ngựa

1.5K 178 24
By gacongiau

Chương 18: Học cưỡi ngựa

Edit + Beta: April

Thời gian bảy ngày nghỉ hậu kết hôn trôi qua thật nhanh chóng, Tạ Nguyên Gia bắt đầu khôi phục lại nhịp điệu dậy sớm để thượng triều. Hôm nay, đám quan văn võ thượng triều rất thức thời không khắc khẩu trong ngày đầu tiên sau tân hôn của Hoàng Thượng, dẫu sao kẻ nào dám náo loạn thời gian tân hôn ngọt ngào của người khác thì đáng bị lừa đá.

Người của Lễ Bộ bước ra hội báo, nói rằng sứ thần Tây Vực mấy ngày nữa sẽ đến kinh thành, muốn dò hỏi Tạ Nguyên Gia xem nên an bài bố trí như thế nào. Lần này liên minh các nước đại bại dưới tay Đại tướng quân, hung hăng chặt đứt sự kiêu ngạo từ trước đến nay của đám người Tây Vực, buộc bọn họ phải đến Trung Nguyên triều bái [1] ký kết hiệp nghị đình chiến, đánh giá lần này đám người đó tới đây khẳng định sẽ không thành thật.

[1] – Triều bái: Đến bái (lạy) - yết (ra mắt) vua.

Tạ Nguyên Gia trầm ngâm, trong nguyên tác có nhắc đến lần này đi theo sứ thần Tây Vực chính là Tứ vương tử Ấn Gia của Ngọc Hồ Quốc , bọn họ lần này tới đây căn bản không phải thật lòng muốn ký kết hiệp nghị, mà toan tính ủ mưu ám sát vai chính Phó Cảnh Hồng. Lúc Hoàn Đế còn tại thế đã phát hiện ý đồ khởi binh tạo phản của Thất hoàng tử Tạ Nguyên Kỳ, sau khi hắn bị tước bỏ tước vị rồi lưu đày thì chạy trốn tới Ngọc Hồ Quốc, cấu kết với Tứ vương tử Ấn Gia, hứa hẹn chỉ cần tên kia trợ giúp hắn trở về vương triều Đại Thành, sẽ đem mười hai thành trì chắp tay dâng cho Ngọc Hồ.

Cho nên mục tiêu lần này của Ấn Gia kỳ thật là Phó Cảnh Hồng. Trong nguyên tác, Phó Cảnh Hồng quả thật ngay tại chỗ này vô ý bị trúng kế, trúng phải một loại kịch độc gọi là Đoạn Hồn Tán, may mắn nhờ có Hàn Dao cơ trí xử lý chu toàn chuyện Ấn Gia, lừa được thuốc giải tới tay, mới cứu được Phó Cảnh Hồng một mạng.

Nhưng điểm kỳ quái chính là, tình tiết này lại bị rất nhiều độc giả nghi ngờ, bởi vì Phó Cảnh Hồng ở trong sách từ trước đến nay đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi không gì làm không được, thỏa mãn hình tượng vai chính sảng văn, lại chỉ duy nhất có mỗi lần này không cẩn thận trượt chân, thật sự không phù hợp với thiết lập trí kế song tuyệt của hắn. Tác giả tuy không có nói rõ, nhưng có rất nhiều người tin chắc rằng cái tên Phó Cảnh Hồng tâm địa đen tối này, đang muốn lừa lấy chân tình của Hàn Dao. Cho dù nàng không đi tìm thuốc giải, thì bên cạnh Phó Cảnh Hồng vẫn còn một đống người, Lăng Sương Ngạo Tuyết, Mục Chiến Tình Ảm đã sớm làm công tác chuẩn bị, chắc chắn là hắn cố tình trúng độc.

Thấy y thật lâu cũng không nói lời nào, Quý Thiếu Viêm lầm tưởng y không đủ tự tin, tiến lên một bước nói: "Hoàng Thượng, đám người man di Tây Vực này cũng không đáng sợ, nếu thần đã đánh lui bọn chúng được một lần, thì cũng có thể vì người lần thứ hai đánh cho bọn chúng răng rơi đầy đất!"

"Ái khanh vất vả rồi." Tạ Nguyên Gia gật đầu, "Đại Thành ta là đại quốc đất rộng người đông, há phải sợ một nước nhỏ như Ngọc Hồ? Đám sứ thần đó nếu đã tới đây, thì đem người an bài ở dịch quán, nếu dám giương oai gây sự, bắt giam hết chúng cho trẫm."

"Lời Hoàng Thượng nói rất có lý." Thuần Vu Nhã lời lẽ chính đáng nói, "Tiểu quốc Tây Vực lòng muông dạ thú, mơ ước biên cảnh triều ta mấy trăm năm nay, há có thể để cho bọn chúng thực hiện được! Lần này tới hàng, chúng ta tất nhiên phải khiến bọn chúng thương tích đầy mình mà quay về."

Các đại thần còn lại đều sôi nổi phụ họa, một mực tỏ vẻ không thể đối xử hoà nhã với sứ thần Ngọc Hồ Quốc.

Sau khi hạ triều, Thuần Vu Nhã phi thường hài lòng khen ngợi Tạ Nguyên Gia vì những gì đã nói trong lúc thượng triều ngày hôm nay: "Hôm nay Hoàng Thượng làm rất tốt, uy nghi thiên tử đã bắt đầu lộ ra, đợi ngày sau cánh chim cứng cáp tung bay, nhất định sẽ trở thành thế hệ minh quân tiếp theo."

Tạ Nguyên Gia ngượng ngùng gãi mặt, hắn sao có thể nói ra mấy câu đao to búa lớn như vậy, bất quá kiếp trước khi xem TV, y vẫn luôn cảm thấy mấy diễn viên diễn vai Hoàng Thượng lúc đọc thoại rất là soái khí, hôm nay liền trộm lấy một hai câu ra mà dùng.

"Lão sư quá khen, trẫm vẫn còn kém xa lắm."

"Hoàng Thượng không cần khiêm tốn quá mức." Thuần Vu Nhã cười tủm tỉm nói, "Thần không phải cuồng ngôn, Hoàng Thượng xác thực có chân long chi khí, về sau tất có tương lai."

Đó là do ngươi không biết cốt truyện đó thôi, kết cục của ta còn bị chết thảm nữa kìa.

Tạ Nguyên Gia ở trong lòng phun tào, vừa nhấc mắt liền thấy Thuần Vu Nhã từ trong tay áo móc ra một hộp gỗ tử đàn nhỏ, đưa tới trước mặt y nói: "Lần này Hoàng Thượng đại hôn, thần có chút lễ mọn tương tặng, mong Hoàng Thượng không chê."

"Lúc ấy không phải lão sư đã tặng rồi sao?" Tạ Nguyên Gia kinh ngạc.

"Kia là lễ vật của thần tử, còn cái này là của riêng vi sư." Thuần Vu Nhã ôn nhu giải thích.

Trong lòng Tạ Nguyên Gia rất cảm động, y cầm lấy hộp nhỏ kia, dưới ánh mắt cổ vũ của Thuần Vu Nhã mở ra, chỉ thấy nằm an tĩnh ở bên trong là một khối nghiên mực. Y khó hiểu ngẩng đầu nhìn hắn, Thuần Vu Nhã nói: "Đây là nghiên mực Đoan Khê [2] của một vị cố nhân đã tặng cho thần, thần vẫn luôn rất thích, để dành vì không nỡ dùng, hiện tại vừa vặn đưa cho Hoàng Thượng vẽ tranh, vừa lúc vật tẫn kỳ dụng [3]."

[2] - Nghiên mực Đoan Khê: Nghiên mực Đoan Khê được làm từ đá Đoan Khê của vùng Triệu Khánh, thuộc tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc. Đứng đầu trong "Tứ đại danh nghiễn", thường có màu tím hoặc đỏ tím. Được chia làm 3 loại là Tử đoan, Bạch đoan, Lục đoan.

[3] - Vật tẫn kỳ dụng: vật được dùng hết khả năng.

Tạ Nguyên Gia vừa nghe nói là do cố nhân tặng, lập tức lắc đầu nói: "Như vậy sao được, đây là do bằng hữu của lão sư tặng người, trẫm không thể đoạt vật người thích được."

"Thứ này đặt trong tay thần, cũng chỉ nằm trong góc thư phòng đống bụi, chi bằng đưa cho Hoàng Thượng, để thần ngày ngày đều được nhìn thấy, cũng không tính đoạt vật thần thích." Thuần Vu Nhã cứ khăng khăng đưa tới, Tạ Nguyên Gia lại không giỏi từ chối, y quả thật rất thích cái nghiên mực màu tím này, vui mừng nhận lấy.

Thuần Vu Nhã thấy y vui vẻ, trong lòng trấn an.

"Vậy hôm nay thần sẽ giảng cho Hoàng Thượng về《 Xuân Thu 》 ."

Tạ Nguyên Gia cẩn thận đem nghiên mực Đoan Khê đưa cho Lam Khấu cất giữ, an tĩnh mở sách ra bắt đầu học, quân thần hai người trông thật hoà thuận vui vẻ.

Buổi sáng học văn khóa, buổi chiều liền bắt đầu khóa học kỵ mã (cưỡi ngựa). Quý Thiếu Viêm mặc một thân quần áo cưỡi ngựa màu đỏ đứng chờ ở hàng rào trại nuôi ngựa, hắn tùy ý ôm ngực dựa vào rào chắn, chân dài vô thức vẽ hình xoắn ốc trên mặt đất, bộ dạng anh tuấn khi làm hành động đó làm đám cung nữ đi ngang qua mặt đỏ tai hồng.

"Hoàng Thượng đã tới?" Hắn nghe được chút động tĩnh, vừa nhấc đầu liền thấy Hoàng Thượng đang từ nơi gần đó đi đến.

Tạ Nguyên Gia từ Cảnh Doanh Cung đến đây phải tốn kha khá thời gian, thấy Quý Thiếu Viêm đang đứng chờ, vội hỏi: "Ái khanh có đợi lâu lắm không?"

"Không lâu, thần cũng vừa mới đến." Quý Thiếu Viêm hơi mỉm cười, răng trắng lộ ra khi cười dưới ánh mặt trời càng thêm trắng, mang đậm cảm giác thiếu niên.

Tạ Nguyên Gia trong lòng hâm mộ dáng người cùng tướng mạo của hắn, nhịn không được liền khen: "Ái khanh thật là khí vũ bất phàm, thiếu niên phơi phới."

Đôi mắt Quý Thiếu Viêm sáng lên, nhếch miệng cười to: "Hoàng Thượng cũng cảm thấy thần trời sinh có tướng tốt?"

"Ừ." Tạ Nguyên Gia vội gật đầu.

"Đa tạ Hoàng Thượng khích lệ." Quý Thiếu Viêm đắc ý dào dạt, trên khuôn mặt tràn đầy sự kiêu ngạo: "Thần cũng cảm thấy dáng vẻ của mình bất phàm [4], tài năng hơn hẳn người khác! Mắt nhìn của Hoàng Thượng thật tốt!"

[4] - bất phàm: Không tầm thường, vượt hẳn người thường.

Quý Thiếu Viêm hình như không biết viết hai chữ khiêm tốn như thế nào, sự tự tin trời sinh làm người khác cảm thấy buồn cười, bất quá hắn quả thực cũng có vốn trời cho.

"Vậy......" Con ngươi Quý Thiếu Viêm xoay chuyển, bỗng nhiên mỉm cười một cách tà khí: "Xin hỏi Hoàng Thượng, thần và Nhiếp Chính Vương, ai đẹp hơn?"

Tạ Nguyên Gia: "......"

Vấn đề này, đau đầu à nghen.

Phó Cảnh Hồng, Thuần Vu Nhã, Quý Thiếu Viêm, tam đại đầu sỏ trong 《 Mạt đại đế vương 》 chính là tam đại mỹ nam trong quyển sách này, fans vì tranh danh hiệu đệ nhất có thể đánh nhau từ mùng một tới mười lăm, đến cả tác giả còn không biết ai mới là nhân vật đẹp nhất, thì làm sao y biết được?

"Ừm...... Cái này......" Tạ Nguyên Gia khó xử, tư tâm của y đương nhiên thích Phó Cảnh Hồng hơn, dù sao hắn cũng là nam thần trong lòng y, nhưng bản thân lại là học trò của Quý Thiếu Viêm cũng phải biết nể mặt mà nói tránh, vạn nhất lỡ dẫm trúng đuôi của hắn thì biết làm sao đây?

"Hoàng thúc là anh tài trị thế, xuất sắc hơn người, phong lưu phóng khoáng, long chương phượng tư, dáng vẻ đường đường." Tạ Nguyên Gia gian nan lục lọi trong ký ức tìm đám thành ngữ mà mình đã học được từ hồi sơ trung, lại nói tiếp: "Ái khanh thì hữu dũng hữu mưu, khí vũ hiên ngang, ừm...... Uy nghi rạng rỡ, thần thái phi dương." [5]

[5] - Mấy câu thành ngữ (cái nào dễ hiểu khỏi chú thích nha):

+ Long chương phượng tư (văn chương của rồng tư thế của phượng): văn chương tài giỏi phi thường, diện mạo dáng vẻ như phượng (chữ phượng chỉ con đực).

+ Khí vũ hiên ngang: Hình dung người tinh lực dư thừa, phong độ bất phàm.

+ Thần thái phi dương: vẻ mặt phấn khởi.

"Hai người các ngươi sàn sàn như nhau, đều tốt, đều tốt." Tạ Nguyên Gia đối với mỗi người đều cho 100 điểm.

Quý Thiếu Viêm hiển nhiên đối với câu trả lời sao cũng được này phi thường bất mãn, hắn không cao hứng giơ tay lên đếm đếm rồi nói: "Hoàng Thượng, người miêu tả Nhiếp Chính Vương dùng đến năm câu thành ngữ, nhưng đối với thần, lại chỉ dùng bốn câu, đây rõ ràng là cảm thấy Nhiếp Chính Vương đẹp hơn!"

Đó là bởi vì, chữ nghĩa ta chỉ biết có nhiêu đó mà thôi, phiền phức thật, không cần mượn chuyện này để nhắc nhở ta là đứa mù chữ đâu.

Tạ Nguyên Gia an ủi nói: "Ái khanh không cần phải so sánh với kẻ khác, trẫm nếu có khí chất tướng mạo như ái khanh thì tốt rồi, sợ là đi đường gặp phải chỉ dám lướt qua." Hơn nữa kiêu ngạo đến độ đi WC cũng không thèm gài cửa thì thôi không cần đâu.

Lòng hư vinh của Quý Thiếu Viêm đã được thỏa mãn cực đại, để báo đáp lại, hắn cũng an ủi Tạ Nguyên Gia vài câu: "Hoàng Thượng trời sinh cũng rất tốt số, tuy không sánh bằng thần, nhưng cũng không cần coi nhẹ bản thân."

Thiến Bích đi theo sau nghe hai người đối thoại, đôi mắt trợn muốn rớt ra.

Hai người vừa nói vừa đi về phía chuồng ngựa, ở nơi đó đã có một hàng ngựa tốt đang đứng, chỉ chờ Tạ Nguyên Gia chọn.

"Đám ngựa này đều do thần cẩn thận chân tuyển qua, tính tình ôn hòa ngoan ngoãn nghe lời, tất cả đều là ngựa con, Hoàng Thượng thích con nào cứ chọn." Quý Thiếu Viêm chỉ vào một loạt bảo mã (BMW) khác màu nói.

Tạ Nguyên Gia đi ra phía trước, nhìn mấy con ngựa từ đầu tới đuôi toàn bộ nhìn một hồi, cảm thấy con ngựa nào cũng đẹp, nhìn đến hoa cả mắt. Thấy y phân vân tới lui, nên Quý Thiếu Viêm liền thay y chọn lựa: "Thần cảm thấy con Hãn huyết bảo mã [6] này không tồi."

[6] - Hãn huyết bảo mã: hay ngựa Akhal-Teke được coi là giống ngựa quý hiếm nhất thế giới có nguồn gốc Turkmenistan, sở hữu bộ lông lấp lánh ánh kim, sức chịu đựng dẻo dại, phi nước đại cực nhanh. Loài ngựa này khi chảy mồ hôi sẽ có màu đỏ như máu.

Tạ Nguyên Gia nhìn con ngựa con có cái đầu màu mận chín kia, tinh thần sáng láng nguyên khí tràn đầy, vừa nhìn liền biết con ngựa này không tầm thường. Y đi qua duỗi tay nhẹ nhàng vuốt bờm ngựa, vừa tiếp xúc với bộ lông mềm mại, con tim y liền rung động.

"Vậy chọn nó đi." Tạ Nguyên Gia quay đầu lại nói, "Nên gọi nó là gì đây?"

"Hoàng Thượng thích gọi nó như thế nào cũng được." Quý Thiếu Viêm phất tay kêu người dẫn mấy con ngựa khác đi.

Tạ Nguyên Gia với tài năng đặt tên có hạn lần nữa vùng vẫy trong vũng bùn, y trái lo phải nghĩ cũng không tìm ra được một cái tên vừa mang phong cách soái khí lại độc nhất vô nhị, ánh mắt dừng trên thân mình màu đỏ thẫm của ngựa con, bỗng nhiên có ý tưởng: "Nó có màu đỏ, vậy gọi là Tiểu Hồng đi."

Ánh mắt Quý Thiếu Viêm gian nan nhìn y, phảng phất không hiểu tại sao người này có thể làm như vậy, cái tên Hãn huyết bảo mã tổ truyền của người ta, đưa cho ngươi liền giáng cấp xuống thành cái tên "Tiểu Hồng" quê mùa hay đặt cho mấy bé gái ở nông thôn, biết bao nhiêu người muốn còn cầu không được vậy mà sao nỡ làm thế?

Tạ Nguyên Gia cũng biết cái tên do mình đặt này làm người khác không khỏi oán giận, có chút không phục nói: "Không phải cái con Lư gì đó của ái khanh cũng được gọi là Tuyết Cơ ư, ai cũng dựa vào nhan sắc để đặt tên, có khác gì nhau đâu."

"Hoàng Thượng sao lại nói như vậy?" Quý Thiếu Viêm nhíu mày, "Tuyết Cơ vô luận thế nào khi nghe cũng rất phong nhã, đâu có giống cái tên Tiểu Hồng."

Tạ Nguyên Gia vuốt bờm của Tiểu Hồng, càng nhìn nó càng thấy thuận mắt, "Nó thích cái tên Tiểu Hồng này."

Quý Thiếu Viêm nhìn ra sự ghét bỏ trong đôi mắt của tiểu Hãn huyết bảo mã, trong lòng cảm thấy bản lĩnh trợn mắt nói dối của Hoàng Thượng thật cao thâm.

"Nếu đã chọn ngựa xong, vậy thần liền bắt đầu dạy Hoàng Thượng học cưỡi ngựa, Hoàng Thượng không được bỏ dở nửa chừng." Quý Thiếu Viêm bất đắc dĩ thở dài nói.

Tạ Nguyên Gia mạnh mẽ gật đầu, "Được."

------------------------

Nghiên mực Đoan Khê

Lục đoan

Tử đoan

Hãn huyết bảo mã có nhiều màu lông

Lông trắng

Lông đen

Tiểu Hồng

Continue Reading

You'll Also Like

810K 79.4K 166
Tác giả: Bạo Vũ Thành Editor: Hoa Lạc Thiên Tế Tình trạng: Đang tiến hành Thể loại: Khoái xuyên, hệ thống, song khiết, không logic ngốc nghếch văn, n...
2.8K 303 30
Tác phẩm: Khoái xuyên chi cắn nuốt quy tắc (快穿之吞噬规则) Tác giả: Nhục Thiêu Mại (肉烧卖) Tình trạng bản gốc: Hoàn thành (115 chương) Tình trạng bản edit: Đ...
1K 83 41
Vì không thích đọc CV nên tự dịch, lần đầu edit nên sẽ có sai sót Nguồn: Wikisach.net Tác giả: Dữu Tử Nãi Đường Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đ...
160K 9.4K 22
Tác Giả: Ai Cũng Không Quen Biết Tôi Thể loại: Đam mỹ, ngược, hiện đại, thế thân, tra công tiện thụ (không hẳn .-.), ngôi thứ nhất, SE. Văn Án: ..."T...