Trần Lập Nông sinh ra và lớn lên tại thôn Thanh Hà, là một thôn hẻo lánh toàn núi đồi, cách trung tâm thành phố A hơn 400km.
Thôn Thanh Hà tuy nghèo nhưng ai cũng thân thiện dễ mến, mọi người sống tình cảm lắm. Nhà có điều kiện hơn giúp đỡ nhà nghèo hơn nhà mình, đôi khi chỉ là nắm gạo, miếng thịt, hay mớ rau quả trứng thôi, nhưng với họ, đó là món quà to lớn lắm.
Trong đó, gia đình nhà Trần Lập Nông là nghèo nhất thôn. Bố mẹ cậu mất sớm khi lên núi đốn củi, hai người bị ngã xuống vách núi, khi có người phát hiện ra đã là mấy ngày sau đó rồi. Trong thôn gom góp chút tiền xây mộ cho hai vợ chồng họ. Khi đó, Trần Lập Nông mới 7 tuổi, đã mồ côi cha mẹ. Sau đó bà nội nuôi cậu cho đến tận bây giờ.
Ngoài ra còn có hai bác cũng rất quý cậu, thỉnh thoảng cho cậu chút tiền tiêu vặt. Tuy nhà nghèo, nhưng Trần Lập Nông rất thông minh, thành tích học tập luôn đứng nhất khối, lại rất ngoan và hiền lành, hầu như bạn bè không cần mở lời nhoè vả, Trần Lập Nông đã tự nguyện giúp đỡ rồi.
Cuộc sống của cậu bên bà nội cứ vậy bình lặng trôi qua trong êm đềm, tuy là có lúc đói khổ, nhưng trên môi chưa bao giờ thiếu đi nụ cười hạnh phúc.
Năm nay cậu đã 18 tuổi, cũng đồng nghĩa cậu sẽ xa thôn, xa bà nội lên thành phố thi đại học. Cậu cũng rất phân vân, quyết định có nên đi thi đại học hay không, rồi sau này bao nhiêu thứ tiền phải lo khi lên thành phố, nhưng bà nội lại nói.
"Nông Nông, con thông minh như vậy, cũng còn trẻ, đừng từ bỏ. Cứ đi thi xem sao, nếu đỗ thì tốt, không thì cũng không sao. Còn hơn cố gắng học bao lâu, bỏ dở sau này cũng tiếc nuối" Bà nội nay đã hơn 60, vất vả nhiều nên tóc bà đã có nhiều đốm trắng, làn da cũng theo năm tháng mà xuất hiện nhiều nếp nhăn, Trần Lập Nông rất thương bà, cậu cố gắng học hành cũng là vì bà, cậu luôn nghĩ, sau này ra trường kiếm công việc ổn định, sẽ đưa bà lên thành phố, an hưởng tuổi già.
"Bà nội, con sẽ nghe bà. Nhất định không từ bỏ. Bà chịu khó chờ con, nhất định con sẽ sớm đưa bà lên thành phố sống" Trần Lập Nông rơi nước mắt, bà nội là người mẹ thứ hai của cậu, luôn quan tâm yêu thương cậu, xa bà cậu cũng không yên tâm chút nào.
"Yên tâm, còn có bác cả bác hai con mà. Cứ tập trung thi cử học hành, bà già rồi, không sợ khổ" Bà nội cầm tay cậu, an ủi. Nếp nhăn trên tay bà dày đặc, những vết chai sạn thô ráp chạm vào tay cậu, cậu càng đau lòng và thương hà hơn.
"Vâng ạ" Trần Lập Nông sau đó chuẩn bị đồ đạc, ra thành phố thi đại học. Đây cũng là lần đầu cậu đi xa, không khỏi có chút chờ mong, thành phố A, một thành phố xa hoa lộng lẫy biết bao nhiêu, cậu chưa từng nghĩ sẽ đặt chân ra khỏi thôn quê, nên không khỏi có chút bồi hồi.
Sau đó hai tuần, Trần Lập Nông được bà nội và hai bác đưa ra tận nhà ga, bước lên tàu, thẳng tiến đến thành phố A. Ngồi trên tàu, nhìn bà qua cửa sổ, Trần Lập Nông cố nén nước mắt vào trong, hoá buồn bã thành động lực, cố gắng thi cho thật tốt, sau này kiếm thật nhiều tiền, để bà không phải vất vả nữa.
Chuyến tàu chầm chậm đi, càng lúc càng xa quê hương, nơi cậu sinh ra và lớn lên, nghèo khó, hạnh phúc, vui vẻ đủ cả. Trần Lập Nông mệt mỏi nhắm mắt lại, thành phố A, nơi phồn hoa tấp nập, Trần Lập Nông cậu rất mong chờ.
Đến thành phố A mất 1 ngày ngồi tàu. Trần Lập Nông cả người uể oải, trong tâm trạng vừa hồi hộp vừa lo lắng nhìn thành phố tấp nập người qua người lại.
Con phố sầm uất sáng trưng như ban ngày, quán ăn, quán cafe rồi đến những quán bày nhiều đồ bắt mắt, tấp nập đông đúc. Ở quê cậu, dù có là cuối tuần cũng không nhộn nhịp như vậy.
Trần Lập Nông không dám tự tìm đường, vì cậu có đọc báo, những nơi sầm uất như vậy, có khá nhiều trộm cướp, cậu đành cắn răng vẫy một chiếc taxi, nói địa chỉ nhà trọ cậu thuê. Chiếc xe chầm chậm hoà vào dòng xe cộ trên đường.
Mất khoảng hơn 30 phút mới đến nhà trọ, trả tiền taxi xong Trần Lập Nông khẽ nhìn quanh một lượt. Nhà trọ này là bác cậu nhờ người quen thuê hộ. Khá cũ kĩ, là một chung cư có tuổi thọ hơn 10 năm, trên tường từng mảng rêu bám chặt, bóng đèn vàng nhạt chợt loé chợt tắt, làm khung cảnh càng thêm ảm đạm.
Nhưng Trần Lập Nông thấy cũng khá ổn, với số tiền thuê nhà rẻ, phòng trọ cậu thuê dù có cũ đến mấy, Trần Lập Nông cũng đành chấp nhận.
Trần Lập Nông lấy điện thoại ra gọi cho chủ nhà, rất nhanh đầu dây bên kia đã nghe máy.
"Alo" Là giọng của phụ nữ trung niên.
"Cháu chào bác, cháu là Trần Lập Nông người thuê phòng 701 ở tầng 7 ạ"
"À, cháu đến rồi à? Để ta đưa chìa khoá" Sau đó đầu dây bên kia cúp máy, khoảng hơn 2 phút sau, có người đi về phía cậu.
"Cháu chào bác" Trần Lập Nông lễ phép chào.
"Ừ chào cháu, ta là Mai Ngọc, cứ gọi ta là bác Mai, ta là chủ chung cư này"
"Vâng ạ, chào bác Mai" Trần Lập Nông vâng dạ.
"Hiếm gặp được thanh niên lẽ phép như cháu. Ta ở ngay nhà bên cạnh chung cư thôi, có gì cứ hỏi ta, chìa khoá đây" Bác Mai rất hài lòng với thái độ của Trần Lập Nông . Mặt ưa nhìn, lại ngoan với lễ phép, ấn tượng đầu tiên rất tốt.
"Cháu cảm ơn ạ, đây là chút quýt ở quê cháu, cây nhà bác cháu chồng, biếu bác một chút ăn thử ạ" Trần Lập Nông đưa bà Mai Ngọc túi quýt được bọc cẩn thận.
"Vậy bác cảm ơn, cháu đi đường mệt rồi, lên phòng nghỉ ngơi đi" Bác Mai cười tươi, chào Trần Lập Nông rồi bỏ đi.
Trần Lập Nông leo 7 tầng, ở đây có tất cả 7 tầng. Mỗi tầng khoảng 4 đến 5 phòng gì đó. Mở cửa bước vào phòng trọ, Trần Lập Nông ngạc nhiên, cứ nghĩ phòng sẽ vừa bộn lắm, hoá ra rất sạch sẽ ngăn nắp, còn có một bộ chăn màn, vừa hay, cậu có thể tiết kiệm tiền.
Căn phòng không quá chật, với một người ở thì khá rộng. Có một chiếc giường, cách đó một đoạn là một chiếc tủ quần áo âm tường. Phòng vệ sinh, một gian nhỏ để bếp gas, còn có ban công, vừa đủ để làm chỗ phơi quần áo.
Trần Lập Nông khá hài lòng. Xem ra chỗ này cũng không đến nỗi tệ. Bụng sôi ùng ục, mà bây giờ Trần Lập Nông ngại đi mua đồ ăn, đành ăn tạm chút hoa quả mang theo. Sau đó đi tắm, may là mùa hè, tắm muộn cũng không sợ lạnh.
Lúc nằm trên giường, Trần Lập Nông khẽ thở ra một hơi. Mệt mỏi mấy hôm, ngồi trên tàu vừa đau lưng vừa ê mông, cuối cùng cậu cũng được nằm giường. Chỉ còn có hơn tuần nữa là thi, Trần Lập Nông hơi lo lắng, nghĩ bụng mai phải ôn bài cẩn thận, cố gắng đỗ vào trường đại học cậu mơ ước, sau đó đi làm thêm kiếm tiền trang trải cuộc sống, mắt Trần Lập Nông dần dần nặng trĩu, khép lại thật chặt, hơi thở cũng dần đều đặn. Một ngày dài kết thúc.
End chương 1
YOU ARE READING
(KunNong) Bảo mẫu
FanfictionAuthor: Cún Couple: Thái Từ Khôn x Trần Lập Nông Note: Vâng, và tôi lại đào thêm hố rồi đây!!! Mùa dịch của các cô thế nào? Tôi thì bận tối ngày, vì too vẫn phải kiếm tiền để sống 😂 chúc các cô đọc vui ❤️
