Tác giả: funkboylove
Nguồn: Diễn đàn Tình Yêu Trai Việt
—–****—-
“em sẽ không lấy vợ, vì em không phải là một thằng đàn ông”
Anh ơi, em thích tuyết!
Tôi tựa vào vai anh trong một buổi chiều nhạt nắng. Trước mặt chúng tôi, bồ công anh vẫn từng đợt, từng đợt cuốn theo chiều gió.
- Thì em cứ tưởng tượng bồ công anh là tuyết đi, cánh đồng bồ công anh là cánh đồng tuyết, như trong mấy bài hát ấy – Anh đưa tay bắt lấy một cánh hoa bồ công anh, thả trước mặt tôi, anh cười khì!
-Vớ vẩn! Em đâu có được trí tưởng tượng phong phú như anh! – Tôi liếc yêu anh một cái, rồi lại thả mình vào người anh, một cảm giác rất thoải mái và dễ chịu.
- Vậy anh để dành tiền, tết này anh sẽ dắt em tới chỗ nào có tuyết, chịu không? – Anh chậc lưỡi rồi vò tóc tôi, như thể “anh sợ em quá rồi, ông chủ con của anh ạ!”
Tôi cười ngất vì thỏa mãn, thỏa mãn chỉ vì thêm một lần nữa, anh lại cho tôi cái cảm giác, “như thể tôi là tất cả của đời anh”.
Đó là một buổi tối, anh đang nhâm nhi tách cà phê nóng, còn tôi vẫn ngọt ngào với ly sữa tươi béo ngậy. Anh rất thích không gian ở Trầm – quán cafe quen thuộc của tôi với anh. Anh bảo thứ ánh sáng mờ mờ ảo ảo ở đây sẽ làm cho tôi đẹp hơn. Anh bảo anh thích đôi mắt tôi, đôi mắt vừa to vừa tròn, trông hết sức ngây ngô, và đôi mắt ấy lung linh hơn bao giờ hết trong cái không gian trầm mặc, huyền ảo này. Anh là một người rất lãng mạn.
Tôi cũng thích Trầm, đơn giản vì anh thích nó. Chứ tôi đâu có biết uống cà phê, tôi đâu có biết cái thú thưởng thức vị đăng đắng thơm thơm của những giọt cà phê đen. Tối nay cũng vậy, tôi lại nghịch phá tách cà phê của anh, trong khi ly sữa tươi đã được tôi uống hết chỉ bằng một hơi.
- Anh ơi, tại sao anh thích em?
Tôi cố tình khẽ cúi mặt xuống, rồi rướn mắt lên, để anh thấy rõ đôi mắt to tròn ngây thơ của tôi qua cặp mắt kiếng. Tôi đoán anh sẽ trả lời là do đôi mắt của tôi. Nhưng …
- Không…
Anh lắc đầu, rồi xoay người nhìn ra khung cửa kiếng, hình như anh tránh ánh mắt tôi.
- Anh không thích em hả?
Lần này thì không cần phải rướn nữa, mắt tôi đã tự nhiên căng tròn vì ngạc nhiên. Ừ thì phải rồi, từ khi tôi quen anh, đã hơn hai năm nay, chúng tôi đâu có bao giờ thổ lộ chuyện tình cảm của mình. Anh chở tôi đi chơi, tôi dựa vào người anh, anh nắm tay tôi, tôi leo lên lưng cho anh cõng. Tất cả những hành động đó diễn ra giữa anh với tôi như một chuyện hết sức bình thường. Cứ như thể chúng tôi đã tự ngầm hiểu và xem nhau là người yêu.
-“Anh là một thằng đàn ông …”
Anh ngập ngừng, đôi mắt anh cũng to lên khi nào không biết.
-“Đàn ông thì sao hả anh …?”
Cuối cùng tôi cũng nhớ ra rằng, anh chưa bao giờ nói thương tôi, anh chưa bao giờ nói nhớ tôi, anh chưa bao giờ đòi hôn tôi. Mặc dù rất nhiều lần, anh tỏ ý lấp lửng muốn ôm tôi, nhưng rồi lại thôi.
