Chương 2: Tình Không Tương Đầu, Ý Không Tương Hợp

546 26 0
                                        

Chớp mắt, Trần Thạch Mai đã ở vương phủ làm Trần Thức Mi được hơn nửa tháng. Chỉ cần để tâm một chút thì ai cũng có thể nhìn ra, dù bề ngoài vẫn là Trần Thức Mi, nhưng bên trong đã sớm thay đổi thành một người khác.

Trần Thức Mi trước kia điêu ngoa tùy ý, nhưng lại mê mẩn Tần Hạng Liên đến điên cuồng. Mà nay Trần Thạch Mai lại quá tuyệt tình, cả ngày chỉ si mê hương phấn, không có chuyện gì tuyệt không bước ra cửa phòng nửa bước.

Phép tắc trong Vương phủ rất nhiều, mỗi sáng đều phải tụ tập lại cùng nhau ăn cơm, tránh không được lục đục, nghi kỵ lẫn nhau.

Nhưng Trần Thạch Mai tập mãi cũng thành thói quen, người ngồi bên bàn, tâm tư lại ở chân trời xa, người khác ngẫu nhiên có nói mỉa một câu nàng cũng chẳng so đo, làm như không nghe thấy. Trước kia dễ xúc động như kinh phong, nay thay đổi thành vững vàng như núi, sao không khiến người khác kinh ngạc.

Nhiều hạ nhân đều truyền miệng nhau, nói là Trần Thạch Mai đã khôn ra, đây là phương pháp mới để đối phó với Tứ Vương gia. Nam nhân có một vài tật xấu, một nữ nhân trước giờ luôn quanh quẩn bên hắn nay đột nhiên thay đổi hẳn thái độ, tất khiến hắn phải để tâm. Khi chú ý tới sẽ thấy Trần Thức Mi muốn xinh đẹp có xinh đẹp, muốn thân phận có thân phận, chẳng phải rất có hy vọng được chuyên sủng đó sao?

Không cứ gì hạ nhân, ngay cả Vương Toản Nguyệt cũng phải hỏi Trần Thạch Mai: "Ngươi có phải là có tâm tư này không?"

Trần Thạch Mai nghe xong thì cười cười: "Ngươi mà cũng tin chuyện đó sao?"

Vương Toản Nguyệt khó hiểu: "Chẳng lẽ không phải?"

"Cái khác ta không hiểu, nhưng lòng người ta cũng biết ít nhiều." Trần Thạch Mai vừa đọc tư liệu ghi chép về hương phấn đã cũ mèm, vừa trả lời nàng: "Ngươi thử cẩn thận suy nghĩ xem, nguyên bản cứ lao tâm khổ tứ đi lấy lòng hắn, hắn cũng chẳng buồn liếc mắt một cái, điều này nói lên rằng nữ nhân như ta hắn sớm đã không cần."

Vương Toản Nguyệt nhíu mày, bị câu nói này đâm trúng chỗ đau, trong tiếng thở dài cũng mang theo chút ai oán.

Trần Thạch Mai biết nàng bị cảm động lây, liền khuyên giải an ủi: "Ta không để ý tới hắn mấy ngày nay, ngay cả bọn hạ nhân nha hoàn đều nghĩ ta đổi chiêu thức lấy lòng hắn, hắn đương nhiên cũng sẽ nghĩ như thế. Vốn đã chẳng được ưa thích, nay lại dùng tâm cơ lấy phú quý cùng tôn vinh để áp chế hắn, mà hắn là loại nam nhân nào chứ, đương nhiên là lại càng không thích rồi."

"Vậy đến tột cùng là ngươi vì sao lại làm vậy?" - Vương Toản Nguyệt khó hiểu - "Chẳng lẽ thật sự là tâm ý nguội lạnh sao?"

Trần Thạch Mai cũng không thể nói rõ ngọn nguồn cho nàng hiểu, chỉ đành gật đầu, đặt mình vào hoàn cảnh của Trần Thức Mi mà suy nghĩ, đáp lại một câu: "Con người ai cũng có lúc lưu luyến nhất thời, qua rồi cũng liền thôi. Chẳng phải chỉ là một nam nhân thôi sao? Nam nhân trong thiên hạ này đều hời hợt như nhau, phải có tâm tư tất thảy đều hướng về ngươi mới là quan trọng."

Đang nói chuyện thì Tiểu Hương nhi chạy vào: "Phu nhân, Vương gia cho gọi người."

Trần Thạch Mai đứng dậy, trên đầu không cài trâm, chỉ dùng dải lụa thắt lại, mặc váy dài tố sắc, khoác thêm cái áo choàng đạm màu rồi chuẩn bị đi ra ngoài.

Có Tòa Hương Phấn Trạch - Nhĩ NhãWhere stories live. Discover now