tách...dì dì dì dì
một bức ảnh trắng trắng bé hơn lòng bàn tay hiện lên từ chiếc máy instax mini 90 của chính seungmin. ai cũng biết seungmin thích chụp ảnh, và chính bản thân cậu cũng không thể giấu đi niềm sung sướng khi cầm trên tay chiếc máy ảnh có kiểu dáng vintage và cổ điển như vậy. cầm trên tay, ngắm từng đường nét bé tí của chiếc máy, đọc kĩ từng trang hướng dẫn một dù nó khá là lằng nhằng nhưng seungmin thích vậy, thích cái cảm giác được chụp một bức ảnh phim đắt tiền. nó thực sự đi ngược cách sống của xã hội nhưng tính sao, seungmin thích vậy. seungmin thích cách nhìn người ấy qua ống kính bé xíu mờ mờ của máy phim, thích cái tiếng tách nhẹ 1 lần của nó, thích tiếng kêu của nó khi một chiếc ảnh được hiện ra và những khoảnh khắc chờ đợi cho màu ảnh hiện lên như chính ngắm nhìn những vẻ đẹp những cố gắng của bản thân đem vào trong bức ảnh. ảnh phim thì mờ lắm, nó không sắc nét, độ tương phản thì cũng chả cao mà còn đắt nữa, đắt ghê người ý, nhưng đối với seungmin, để chụp những tấm này, chính người chụp cũng phải rất tỉ mỉ chờ đợi từng chuyển động của người ấy như ta chờ đợi được 1 lần ngắm hoàng hôn trên sông hàn, chờ một hàng dài chỉ để được ăn một bát phở bò mà cậu luôn chờ đợi. nó đòi hỏi cậu sự bình tĩnh, kiên nhẫn và seungmin thích điều đó.
hyunjin thích được chụp ảnh. sở hữu một khuôn mặt trời phú cậu luôn tỏa sáng trong từng bức ảnh một. mỗi một bước chân với cậu là 1 khoảnh khắc nên cậu luôn muốn lưu cho chính mình từng khoảnh khắc đấy vào trong những bức ảnh thần kì. tất nhiên nó sẽ có nhiều cách để lưu giữ kỉ niệm, hyunjin hồi trước cùng từng liên tục lưu giữ chúng trong chiếc iphone 7 luôn bên cậu khi cậu còn làm thực tập sinh. nhưng gần đây cậu lại chọn một cách khác để lưu giữ những bước chân của cậu. đó chính là những chiếc polaroid từ chiếc máy instax mini 90 do chính seungmin chụp. không muốn thừa nhận đâu nhưng seungmin chụp ảnh rất cừ khôi, dù có cầm trên tay chiếc máy ảnh kĩ thuật số xịn nhất ở đại hàn dân quốc hay cầm trên tay chiếc máy chụp ảnh cổ điển thì hyunjin vẫn cực toả sáng trong từng bức ảnh của seungmin. hyunjin thích cách seungmin nhìn cậu qua ống kính của máy, thích việc người ấy ngắm nhìn từng chuyển động của chính mình và tách...một bức ảnh ra đời. hyunjin thích nhìn seungmin như một chú cún con chờ đợi từng mảng màu của bức ảnh hiện lên và một số lúc cằn nhằn vì ảnh chụp dở quá nhưng cậu ngăn kịp và giật lại của người ấy ngay lập tức trước khi seungmin cằn nhằn thêm câu nữa. hyunjin thực sự thích những khoảnh khắc đấy bên seungmin.
tách...
"seungmin à..."
"ơi..."
"tớ thích cậu."
"tớ cũng thích cậu"
the end.
