„Chúng ta yêu nhau như vậy
Nhưng sao chỉ toàn gây tổn thương nhau?"
oxoxo
Gã lạnh lùng nhìn cô bằng đôi mắt sắc lẻm, sát khí từ lúc nãy vẫn tỏa ra khiến cho cô vô thức run lên bần bật. Đáng lẽ giờ đây, cô mới là người có tư cách để dùng thái độ đó với gã, nhưng cô không thể. Cô đã gào khóc, mắng chửi, thậm chí là cho hắn vài cú tát và đấm thùm thụp vào ngực gã. Nhưng gã chỉ lạnh lùng gạt đẩy cô nằm lăn trên nền gạch thô cứng, từ khuỷu tay áo blouse trắng của cô xuất hiện vài giọt máu đỏ tươi vì đập tay xuống đất mà gã không mảy may quan tâm.
Gã đã giết chết chị cô.
Tại sao gã lại nhẫn tâm như vậy? Đó là chị cô cơ mà?
„MELKIOR" Cô gào lên tên thật của gã. Khi hai người gặp nhau trong labor, hay đứng trước mặt người khác trong tổ chức thì cô hay gọi gã bằng mật danh, và cái tên Melkior cô hay sử dụng vào những giây phút ngọt ngào nhất khi chỉ có hai người họ. Nhưng ngay tại thời điểm bây giờ, điều này chỉ nhấn mạnh sự căm phẫn, hận thù trong lòng, con tim cô đang quằn quại cấu xé vì những cảm xúc đối nghịch nhau, nó khiến cô ngộp thở.
Gã xoay người bỏ đi, không quên dặn Vodka trông chừng cô vì phải về báo cáo với Boss vụ việc một tỉ yên và đã thanh trừng Akemi Miyano. Để lại Shiho ở đó quỳ phục gối, đôi mắt thất thần buông những giọt nước mắt lã chã với trái tim vỡ vụn. Chỉ trong một ngày, cô đã mất đi hai người cô yêu thương nhất, trái tim đau đớn đến nỗi cô không còn cảm nhận được vết thương ngoài da của mình. Sức tàn lực kiệt, cô khóc nấc lên dưới trời thu nghiệt ngã rồi bất tỉnh nhân sự lúc nào không hay...
---o---
„Anh Melkior"
Cô bé mười ba tuổi với đôi mắt trong vắt cùng giọng nói ngây thơ cất tiếng gọi gã, khi gã đang uể oải ngả người lên chiếc ghế sofa trong phòng khách. Năm năm nay, Gin đã được giao nhiệm vụ giám sát Sherry, đồng nghĩa với việc họ cùng ở một chỗ với nhau trong một căn nhà đồ sộ nằm biệt lập ở ngoại ô. Đối với sự hiện diện này của cô, lúc đầu gã thấy thật khá phiền phức. Gã đã quen với sự cô độc, một khi gặp ai khác thì chỉ có thể là bàn bạc chuyện của tổ chức hoặc là có sự đổ máu. Ai ngờ tự dưng phải đi trông một cô nhóc tám tuổi như một bảo mẫu, gã có phần không quen.
Thế nhưng, ngọn lửa nào mà không tan chảy được tảng băng, tảng đá nào gặp nước chảy bền bỉ mà không mòn. Chỉ trong vòng không đến ba tháng, gã bỗng dưng lại làm rất tốt thân phận bảo mẫu của mình như thể có phép màu kỳ lạ nào đó đã xuất hiện. Ngoài đường, gã là một sát thủ nhưng khi về đến nhà, gã lại chỉ là một người anh trai hết sức bình thường. Gin khi đó 26 tuổi.
Nói là vậy, nhưng bề ngoài gã vẫn rất hết sức lãnh đạm. Một kẻ như gã đâu bao giờ biết xử sự một cách bình thường.
Những lúc cô gọi gã như vậy để vui mừng khoe với gã về một thí nghiệm thành công, gã lại cho cô một viên kẹo đường như phần thưởng, trong khi gương mặt gã lúc đó vẫn lạnh băng.
---o---
---o---
„Anh Melkior, e-em phải làm thế nào?"
YOU ARE READING
[GinShi] yêu-hận
Fanfiction„Chúng ta yêu nhau như vậy Nhưng sao chỉ toàn gây tổn thương nhau?"
![[GinShi] yêu-hận](https://img.wattpad.com/cover/205493081-64-k248c15.jpg)