Chương tám (1). BÍ MẬT NGÀY SINH NHẬT.
Ngày hôm sau là sinh nhật của hai chị em Chỉ Di và Chỉ An, vừa hay vào dịp cuối tuần, đáng lẽ Uông Phàm phải trực bên phòng khám, nhưng bà đã đổi ca với người khác, loay hoay bận rộn bếp núc suốt cả ngày, làm hẳn một mâm toàn món ăn mà con gái ưa thích, Cố Duy Trinh cũng bỏ hết việc lai rai nhậu nhẹt, nói như lời của bọn họ là: nhà ta mới có con gái trưởng thành, nào có việc gì trọng đại hơn sinh nhật lần thứ mười tám của ái nữ chứ.
Ban đầu họ chỉ tính là cả nhà cùng dùng bữa với nhau, nhưng Chỉ Di nài nỉ Cố Duy Trinh, khăng khăng đòi mời cả gia đình bác Kỉ. Nghe bảo là sinh nhật của Chỉ Di, Chỉ An, cả nhà Kỉ Bồi Văn đương nhiên cũng vui vẻ chuẩn bị quà cáp tới nhà họ Cố.
Đến giờ cơm tối, cả nhà đã ngồi vào bàn ăn mà không thấy tăm tích Chỉ An đâu, nghe Chỉ Di nói thì sáng sớm tinh mơ Chỉ An đã đi ra ngoài, đoán chừng là đến chỗ thầy Tạ.
Mấy người cười nói trò chuyện, ngồi đợi gần hai mươi phút, vẫn không thấy Chỉ An về, Cố Duy Trinh tỏ vẻ không bằng lòng, "Cái con bé này tự tung tự tác quen thói, không biết đường mà về nhà nữa".
Uông Phàm liếc nhìn nhà họ Kỉ vẻ áy náy, khẽ giọng bảo chồng, "Hay mấy người mình cứ ăn trước vậy, vừa ăn vừa đợi cũng được mà! Thức ăn nguội ngắt cả rồi". Cố Duy Trinh còn đang ngần ngừ, Chỉ Di đã lắc đầu, "Không được đâu ạ, hôm nay là sinh nhật của Chỉ An, nhân vật chính còn chưa xuất hiện, mấy người nhà mình làm sao ăn trước được?". Thấy người lớn không nói gì, cô đứng phắt dậy, "Không thì thế này đi ạ, bố mẹ với bác Kỉ, bác Từ cứ ngồi một lát, con biết nhà thầy Tạ ở đâu, con sẽ đến đó gọi Chỉ An về".
"Con cứ ngồi xuống đi, việc gì phải thế, lúc nào muốn về nó khắc mò về", Cố Duy Trinh nói.
Uông Phàm cười cười, "Cứ để Chỉ Di đi đi".
Chỉ Di bước ra đến cửa rồi, lại quay trở lại, "À mà... anh Kỉ Đình, anh đi với em nhé!".
"Anh á?" Kỉ Đình có vẻ ngạc nhiên, chẳng nói được gì. Chỉ Di nhìn cậu với vẻ hơi giục giã.
"Kỉ Đình kìa?" Kỉ Bồi Văn thấy cậu con trai hơn lạ lùng, liền gọi một tiếng, "Em Chỉ Di vẫn đang chờ con đấy".
"... Thế cũng được." Cậu cười cười đứng dậy, "Đi nào, Chỉ Di".
Nhà của Tạ Tư Niên ở khu Đông trường học, mấy dãy tập thể bên đó tương đối vắng vẻ, đúng theo yêu cầu của anh ta, nhà trường đã phân riêng cho anh ta một căn nhà mái bằng đằng trước đằng sau đều có sân vườn nho nhỏ.
Đi bộ từ nhà họ Cố và họ Kỉ ở khu Tây trường học sang khu Đông áng chừng mất mười lăm phút, Chỉ Di với Kỉ Đình chọn con đường ngắn nhất. Hai người vội vã rảo bước, Chỉ Di cúi đầu nghĩ ngợi chuyện riêng, chẳng để ý rằng hôm nay Kỉ Đình im ắng khác thường.
Chỉ cần ngoặt ra khỏi con đường nhỏ mà hai người đang đi, men theo mấy khúc quanh, qua một cánh cổng là đến khu Đông trường học, chỗ ở của Tạ Tư Niên cách không xa cánh cổng ấy.
"Anh Kỉ Đình ơi..." Chỉ Di đột nhiên cất tiếng gọi.
"Ơi?" Kỉ Đình dừng bước.
