Đánh giá chung:
-Hành văn: 4/10
-Cốt truyện: 6/10
-Tình tiết/Logic: 5/10
-Nội tâm/cảm xúc nhân vật: 4/10
-Biện pháp tu từ: 3/10
-Trình bày: 1/10
-Cách vận dụng lời bài hát vào fic: 3/10
-Dùng từ: 3/10
-Chính tả: 6/10
-Ngữ pháp: 1/10
=>Trung bình cộng: 3.4/10
Nhận xét:
*Cách hành văn
Fic của bạn hành văn theo cách hành văn của phương Tây, tuy không hẳn là cách hành văn mình đánh giá cao nhưng nếu biết vận dụng tốt thì fic vẫn sẽ rất ổn. Tuy nhiên trong cách hành văn của bạn lại hơi xen lẫn cách hành văn kiểu Trung Quốc, khiến fic không có được sự nhất quán cần thiết, dễ khiến người đọc có cảm giác đang đọc fic của hai người khác nhau viết. Chuyển ý và đoạn của bạn chưa thực sự mượt, khiến người đọc hơi "cấn" và khó chịu vì các ý bị nhảy khá lộn xộn mà không có bước đệm cần thiết.
*Cốt truyện
Nhìn chung thì cốt truyện của bạn khá ổn. Vì các fic đều được lấy từ lời bài hát nên việc bạn có thể nắm được nội dung chính của bài hát là điều đáng khen ngợi. Mình khá thích viết cũng như đọc fic dựa trên bài hát nên việc cậu viết fic dựa trên lời bài hát khiến mình đọc fic của cậu kĩ hơn một chút. Cậu nắm được tinh thần bài hát và chuyển được thành "sườn" cho fic là điều cần được phát huy nhiều hơn nữa.
*Tình tiết/Logic
Một trong những điểm khiến mình không đánh giá cao diễn biến và logic của bạn là diễn biến tình cảm và tâm trạng của nhân vật hơi gượng gạo, đặc biệt là trong shot "and you let her go.", mình cảm thấy cách bạn xây dựng Mark có quá nhiều mâu thuẫn nhưng không khai thác được triệt để khiến shot này bị lỗi logic rất nặng khi bản thân người đọc là mình hoàn toàn không thể hiểu nổi những hành động của Mark trước và sau khi Yerim rời đi. Các shot khác cũng có một số lỗi, ví dụ như đoạn về giáo dục Canada trong "the city where the sun don't set". Canada là một quốc gia có nền giáo dục coi trọng sự cá nhân, kĩ năng và rất tông trọng học sinh, không có nghĩa là họ dễ dãi trong vấn đề học hành. Ở đâu cũng vậy, chẳng ai tạo điều kiện cho học sinh trốn học hết. Hoặc trong "what if we rewrite the star" khiến mình băn khoăn là bạn mô tả Yerim bị câm nhưng lúc trong viện lại bảo là "bây giờ yerim chỉ cần yên lặng". Người câm sống cả đời họ với sự im lặng, và mình không chắc sau khi bị bạo hành với nhiều cảm xúc hỗn loạn thì họ cần thêm bất kì sự im lặng nào nữa. Thêm cả ngay đoạn phía sau về việc Mark học tâm lý, đây là một SAI LẦM CỰC KÌ TRẦM TRỌNG khi nói về người học tâm lý. Họ học chuyên môn, dựa vào nhưng biểu hiện, lời kể và ngoại cảnh để chẩn đoán trường hợp và đưa ra lời khuyên, không phải học tâm lý để đi đoán xem trong đầu người khác nghĩ gì. Hoặc là đoạn chui cửa sổ làm mình hơi thắc mắc, ý bạn là cửa sổ tầng trệt hay đưa đầu ra khỏi cửa sổ nhìn hay thực sự Yerim trèo từ cửa sổ tầng lầu xuống?
