Ban đêm, gió thu đã mang theo mấy phần hàn ý
Bên trong viện, một bóng dáng nhỏ khoác áo choàng màu xanh đen dọc theo bóng cây tối đen trên đường mòn, rón ra rón rén hướng khách viện đi đến. Vành áo choàng được khâu một vòng lông con cáo, che đậy hơn nửa mặt, chỉ thấy cái miệng hồng hồng nhỏ nhắn hơi hơi mở, ở trong gió đêm lạnh lẽo thở ra những hơi ấm áp.
Bữa tối qua đi, nương bởi vì kinh hách quá lớn, bị người nâng về phòng, nằm ở trên nhuyễn tháp thêu gấm nghĩ ngơi, tỷ tỷ lại ngồi ở mép tháp, lần nữa truy vấn, gặp chuyện đại sự này, nàng cũng không thể không được làm nhiều xiêm y xinh đẹp, mấy bộ trang sức hoa lệ. Về phần Đông Phương Dực, thủy chung nhíu mày, có chút đăm chiêu nhìn Tú Oa.
Nhưng mà, cả đêm này, bất luận mẫu thân than thở như thế nào, tỷ tỷ tham lam như thế nào, ca ca mày rậm vẫn không giãn ra, nàng thủy chung không yên lòng. Tú Oa trầm trong niềm vui sướng, cả người lâng lâng, không thể tin được mộng đẹp rốt cuộc trở thành sự thật.
Thừa dịp nương huyên náo mệt mỏi, nàng rốt cuộc có thể trở về phòng, xử lý đầy đủ sổ sách ngày hôm nay, bóng đêm ngoài cửa đã dày đặc. Chỉ là, sau khi xử lý sổ sách, nàng không có ngủ mà lại kéo áo choàng chuồn ra ngoài.
Thẳng đến bữa tối hôm nay nàng thật vất vả mới có cơ hội vụng trộm đánh giá người trong lòng vừa xa lạ lại quen thuộc này. Hắn như năm đó, cuồng dã không kiềm chế được, hai mắt sáng tựa như mãnh thú.
Hình dáng thiếu niên anh tuấn nay đã chuyển thành thục nam tử ngũ quan sâu sắc. Hắn so với ca ca càng cao, càng to lớn, thân thể cao lớn chen chúc trên ghế bành tinh xảo, cho dù cách thật xa bàn tròn nàng cũng không thể không nghe thấy, mỗi hồi hắn đứng dậy, bàn tay to tham lam, cướp đồ ăn đến trước mặt, khi ngồi xuống thật mạnh ghế bành phát ra tiếng kêu cạc cạc thảm thiết. Hắn tục tằng, dã man với tốc độ cùng hung ác, mặc dù có làm nàng sợ đôi chút, lại làm nàng không dời tầm mắt đi được.
Biết Tây Môn Quý đêm nay sẽ ở tại khách viện, Tú Oa không thể an vị, cho dù đêm dài trời lạnh nàng vẫn chuồn êm đi ra, xúc động muốn nhìn hắn vài lần.
Từ trong bóng cây đen thui nhìn lại, đèn trong khách viện vẫn còn sáng.
Ngọn đèn xuyên thấu qua song ca, chiếu sáng hành lang gấp khúc cùng trước viện.
Từ trong viện truyền đến thanh âm của nam nhân.
A, bọn họ còn chưa vào phòng ?
Tay nhỏ bé của Tú Oa ấn ngực, đè ép cảm xúc khẩn trương, dựa vào bụi hoa đỗ quyên để che dấu, cố gắng không phát ra nửa điểm tiếng động, tay chân cùng ghé vào trên cỏ, ẩn nấp ở một góc, âm thanh các nam nhân nói chuyện ngày càng rõ ràng.
" Đại ca, ngươi thật sự muốn lấy nữ nhân của Đông Phương gia ?"
Nghe thấy các nam nhân nhắc tới hôn sự, Tú Oa ngồi xổm, cảm xúc càng khẩn trương. Tuy rằng đã là nửa đêm, nhưng trong phòng đèn rất sáng, cho nên nàng dễ dàng nhìn thấy bóng dáng người trong lòng.
Tây Môn Quý cùng hai đệ đệ đang ngồi ở ghế đá trước viện. Gió đêm lành lạnh nhưng đối với hắn tựa hồ không có nửa điểm ảnh hưởng, làm da ngăm đen khỏe mạnh nam tính, vẫn mặc áo đuôi ngắn tổ bố, lộ ra cánh tay cùng cơ ngực rắn chắc.
BINABASA MO ANG
Phú Quý Nhuyễn Nương Tử - Điển Tâm
Romancenguồn : diendanlequydon Thể loại : nam chính kiểu cao to đen hôi =)), nữ chính là tiểu bạch nhưng có bản lĩnh, sủng, sắc, HE Giới thiệu: Có thể gả cho hắn, là nguyện vọng lớn nhất ở kiếp này của nàng ! Nhiều năm qua như vậy , sinh ra ở hào môn phú q...
