Lúc đầu, khuôn mặt ấy - một khuôn mặt phụ nữ - chỉ là một đám sương mù vô định và lộn xộn, nhìn thấy qua những cơn đau luôn tái diễn giống như những vòng tròn nhân thêm và lan truyền trên mặt nước khi một viên sỏi rơi xuống hồ. Lúc thì đấy là khuôn mặt Thần vệ nữ trong tranh, lúc lại là khuôn mặt Luxia Belacmi. Chúng thay nhau nhởn nhơ trong chỗ mờ ảo, trước tầm mắt anh. Nhưng những lúc tỉnh táo rất hiếm hoi, anh biết rằng đấy không phải nữ thần - vì bức tranh vẫn xếp ở đáy xe - cũng không phải cô gái, - vì Luxia đang ở Phlôrăngxơ.
Đôi mắt làm rạng rỡ khuôn mặt ấy, khi anh phân biệt được chúng, trông thân ái và tư lự chứ không đầy khinh bỉ như mắt của Luxia trong giấc mơ.
Anh thấy mình đứng trên quả đồi trước làng Sămpen nhìn một dáng người đứng rất thẳng đang bị trói vào cột, bao quanh cây cột ấy, những ngọn lửa đang chồm lên. Mấy bàn tay dai dẳng bám vào người anh cố lôi anh đi, lôi chính anh, Ăngtoan, đến một giàn thiêu khác còn trống nhưng đã chuẩn bị sẵn sàng. Dù anh cưỡng lại vẫn bị lôi đến gần. Có thể đọc được tấm biển đóng đầu cọc:
Ăngtôniô Xecvêtut, theo tà giáo,
Chuyên thực hành phép phù thuỷ
Kẻ xâm phạm đến người phụng sự Chúa phải chết.
Tên tà giáo Ăngtôniô Xecvêtut phải chết.
Cố sức vùng vẫy, anh cố gỡ thoát những bàn tay đang cố kéo anh đi. Sẽ còn những cuộc chiến đấu khác, anh biết thế, và có lẽ anh sẽ thua trong trận cuối cùng...
- Bác sĩ Ăngtôniô.
Một giọng nói ngọt ngào, quen quen, vang bên anh. Anh quay đầu lại, mắt anh gặp cặp mắt lo lắng của Luxia Belacmi.
- Cô Luxia... Bức tranh...
- Đã được để ở chỗ an toàn...
Cô thay miếng vải ướt đắp trên trán Ăngtoan, mùi dấm hắc bay vào mũi trong khi anh cảm thấy những ngón tay mát lạnh chạm vào da mình. Mắt anh lơ đãng nhìn căn phòng. Phòng nhỏ nhưng bày biện sang trọng, phủ toàn tơ lụa, và một bức tranh - Ăngtôniô nhận ra ngay đây là một trong những tranh vẽ đầu người của Bôtixeli - làm rạng rỡ bức tường. Trong góc phòng là cái bàn trang điểm, tấm gương ở đấy lồng một bộ mặt gầy gò, ngơ ngác, râu ria, hai mắt hõm, chiếc miệng nhăn nhó đau đớn, đang nhìn Tôniô.
- Tôi đang ở chỗ nào vậy? - Anh thều thào.
- Ở Phlôrăngxơ. Trong lâu đài Belacmi.
- Nhưng chúng tôi không rời Pađu từ hôm qua ư?
- Các anh rời Pađu đến hôm nay là một tuần lễ, anh đã ốm rất nặng vì vết thương bên cạnh sườn.
Thế là, như bức tranh liên hoàn, anh nhớ lại cuộc vật lộn trong tu viện, nghe tiếng nện chắc nịch và liên tiếp của cây đèn nến lên sọ giáo sĩ Phêlíp cảm thấy lại những cơn đau nhói dữ dội bên sườn và cực hình của cuộc hành trình thâu đêm trên xe, cho đến khi vết thương đau cùng cực làm cho anh rơi vào tình trạng mê man.
- Giăng nói với chúng tôi về cuộc chống chọi của anh để lấy lại bức tranh: anh đã rất dũng cảm, anh Ăngtôniô ạ.
