MMTT3-chuong9

90 0 0
                                        

Chương 9

HUYẾT TRÌ

Tương truyền người Maya tổng cộng có 13 chiếc đầu lâu pha lê từ thời viễn cổ, người nào có thể thu thập cả bộ mười ba chiếc đầu lâu này sẽ nhìn thấy kỳ tích của thần. Giờ đây trên thế giới đã xuất hiện tổng cộng ba chiếc đầu lâu pha lê thật, một chiếc ở bảo tàng Anh quốc, một chiếc ở Paris, còn một chiếc bị mất trộm ở Mỹ, đến giờ vẫn không biết tung tích, ngoài ra còn có vô số đồ giả mạo. Tôi nghĩ, chiếc đầu lâu pha lê trước mắt chúng ta đây, chắc là một trong số đó.

Cung điện của Tử thần

Bò lên khỏi đường hầm lầy lội, giáo sư Phương Tân thở phào một hơi nhẹ nhõm, nói với Trác Mộc Cường Ba "Giờ cậu đã hiểu tại sao ông Pieri phải tốn nhiều tâm tư như vậy chưa, ở dưới đường hầm có nhiều bẫy rập thế cơ mà. Nếu ngay cả bẫy đơn giản của ông ấy mà chúng ta cũng không thể phá giả được, vậy thì chúng ta cũng không thể phá giả được, vậy thì chúng ta căn bản không có cơ hội ra khỏi tòa cung điện ngầm này, ông ấy cũng không cần thiết phải chỉ đường cho chúng ta làm gì nữa, cứ ở dưới lòng đất mà chờ chết còn thoải mái hơn bây giờ cả trăm lần."

Trác Mộc Cường Ba không khỏi dâng lên niềm kính phục đối với vị thám hiểm gia tiền bối. Gã đưa mắt nhìn xung quanh, lúc này bọn họ đang ở trong một thông đạo vừa nhỏ vừa hẹp, giống như một đường ống thông gió nhiều hơn, nước đã rút hết. Gã kinh ngạc thốt lên: "Kỳ quái thật, mới rồi nước còn lớn thế, sao đã chảy đâu hết mất rồi?"

Lạt ma Á La đứng ở chỗ bọn họ bị đẩy lên nói: "Cậu đến đây xem thì biết." Trác Mộc Cường Ba thò đầu ra nhìn, chỉ thấy nước bên dưới giống như 1 dòng chảy ngầm, đang ào ạt về phía trước, liền hỏi: "Sao lại thế?" Hỏi xong mới đột nhiên tỉnh ngộ, "Cửa đá bị mở ra rồi, nước ở tầng dưới đang rút đi!"

Lạt ma Á La nói: "Đúng vậy, nếu chúng ta lên chậm hơn dù chỉ 1 phút thì sẽ bị dòng nước rút đi này xối trở xuống tầng thứ 8, hơn nữa còn không có cơ hội trở lên nữa đâu."

Trác Mộc Cường Ba đưa ra 1 nghi vấn nãy h vẫn thắc mắc: "Đại sư, lúc ở dưới nước gặp phải cái đầu lâu, sao ông không sợ gì hết vậy?"

Lạt ma Á la mỉm cười, nói ra 1 câu thiền ngữ: "Trong lòng không có quỷ, tất không phải sợ gì."

Trác Mộc Cường Ba nói: "Đây cũng là thành quả của việc mật tu hay sao?"

Lạt ma Á La không trả lời, không hiểu là vẫn chưa định thần lại hay đã cạn kiệt sức lực, thân hình ông hơi lảo đảo 1 cái.

Trác Mộc Cường Ba không để ý, vẫn chưa hết kinh hoảng: "Đúng là hung hiểm quá, thật không ngờ vẫn còn 1 nơi như vậy."

Đường Mẫn cũng đã đứng lên. Cô mở to đôi mắt nói với Trác Mộc Cường Ba : "So với 2 tầng trước thì đỡ hơn nhiều rồi, tòa địa cung này càng xuống dưới thì càng đáng sợ mà."

Trác Mộc Cường Ba không tin: "Làm sao thế được? Chúng ta phải thập tử nhất sinh mới lên đến được tầng này đó." Đường Mẫn ấm ức nói: "Tầng nào mà chẳng thập tử nhất sinh, anh chẳng qua là kẻ ngốc gặp phúc đó thôi."

You've reached the end of published parts.

⏰ Last updated: Jul 18, 2010 ⏰

Add this story to your Library to get notified about new parts!

MMTT3-chuong9Where stories live. Discover now