Yuto luôn tự hỏi liệu rằng thiên đường có thật hay không.
Em đứng trên những tầng mây, cánh cổng trước mặt luôn rộng mở mà em vẫn chưa dám bước đến. Giữa khoảng không khói mây mơ hồ, em thấy sứ giả khẽ nghiêng mình chào em với một nụ cười dịu dàng treo trên khóe môi. Em lặng im như một kẻ vô hình, chỉ đợi đến khi người đưa bàn tay đón chờ em, em mới buông ra một câu hỏi tưởng như vô nghĩa.
"Đây là thiên đường sao?"
Em nhớ lại giấc mơ hồi nhỏ. Về một ngày gió thu nhè nhẹ vờn quanh trên triền đồi cỏ xanh mơn mởn, em yên ngủ trong vòng ôm ấm êm của một người mẹ chẳng rõ hình hài. Hình ảnh chập chờn của một giấc mơ cũ kĩ như từ ngàn năm xưa trôi về, chợt có cơn gió nào ùa đến nhẹ tênh như gió thu ngai ngái mùi cỏ xanh.
Em nhận được một cái gật đầu, cùng lúc khi em đặt tay vào bàn tay to lớn kia nâng niu. Một xúc cảm thật ấm, em tưởng như mình có thể thấy rõ từng nhịp đập của mạch máu nóng bao bọc lấy em trong lòng bàn tay ấy. Một nhịp đập sống. Chẳng giống một sứ giả hiện hữu ở thiên đường.
Thì em, cho đến lúc này vẫn toàn giả dối vây quanh.
Cổ em, hằn in rõ ràng vết dây thừng tím đỏ chói mắt, siết lấy em buốt nhói đến tận tâm can.
Là thiên đường mà truyền thuyết hay kể không phải chốn ban phước hạnh. Hay là em đã rơi xuống địa ngục mất rồi.
_
Yuto luôn tự hỏi liệu rằng thiên đường chứa đựng những điều gì.
Phải chăng là đồi cỏ xanh mơn mởn đượm ẩm gió thu. Là cánh đồng hoa hướng dương cao quá đầu người ngả nghiêng theo nắng. Hay là căn nhà ngập tràn tiếng cười bên bờ biển rì rào sóng vỗ.
Hay chỉ đơn thuần là một nơi không có nỗi đau.
Sứ giả dẫn em đi qua một con đường dài thật dài. Đi qua triền đồi xanh, qua cánh đồng hoa ngập nắng, qua bờ cát trắng sóng biển vỗ âm ẩm bàn chân. Đi qua cả những tiếng nói và nụ cười. Xa xôi đến mức em thấy đôi chân mình đau nhói mỏi mệt và chợt muốn chạy trốn ra khỏi cánh cổng kia.
Em tự hỏi thiên đường của em là gì. Thiên đường của em liệu có thật. Thiên đường liệu có dành chỗ cho một kẻ nhỏ nhoi hèn nhát như em.
Em bước vào một căn phòng nhỏ với bốn bức tường trắng tinh bao kín. Một chiếc giường. Một chiếc bàn. Một quyển sổ mới. Một cây dương cầm phủ bụi đã phai màu cũ kĩ.
Và chẳng còn gì.
Em ngập ngừng lùi lại một bước, quay người nhìn sứ giả mang hình dáng của một chàng trai trẻ chạc tuổi em, xa xa phía sau lưng người là ngọn đồi kế bên cánh đồng hoa hướng dương mòn mỏi nghiêng theo giọt nắng, mơ màng đổ bóng lên bãi cát trắng mịn lấp lánh những vỏ sò sóng biển bỏ quên lại. Một bức tranh kỳ dị xinh đẹp. Và một em tách biệt khỏi tất thảy những thứ trên.
KAMU SEDANG MEMBACA
[WooYu || PENTAGON] A white ribbon
Fiksi PenggemarVề một nỗi đau theo em đến thiên đường...
![[WooYu || PENTAGON] A white ribbon](https://img.wattpad.com/cover/132677801-64-k945502.jpg)