"Tít.......................................tít........................................tít....................................tít...."
Tiếng chuông báo thức vang lên kèm theo tiếng "tít",mà cứ cách 1 phút mới vang lên một tiếng "tít" ngắn gọn. Với cái thể loại để chuông báo thức như vậy, liệu trên đời này có ai dậy nổi với nó?
Nửa tiếng sau khi tiếng "tít" tiếp tục phát huy công dụng báo thức của nó.
"Tít.......................................tít........................................tít....................................tít...."
Một người đàn ông bán khỏa nằm trên giường khẽ động, cầm lấy chiếc điện thoại vẫn đang trung thành phát ra từng tiếng "tít" không đánh thức được ai. Rồi tắt tiếng chuông đi mà không buồn mở mắt như mọi ngày. Sau đó, lật người ngủ tiếp...
Nửa tiếng dần trôi qua, anh mới từ từ bò dậy. Vẫn chưa hoàn hồn về với thực tại, anh khẽ vươn vai, cùng lúc đó ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào thân hình hoàn mỹ của anh càng thêm nổi bật. Dùng tay vuốt lại tóc, ánh mắt hơi mở, lộ ra sự mê man chưa tỉnh ngủ như "Tôi là ai? Đây là đâu?".
Sau đó, cửa phòng được đẩy vào hiện lên thân ảnh một cô gái đẹp mĩ miều, nhưng ánh mắt đầy tia sáng kia phút chốc liền được thay thế bởi ánh nhìn khinh bỉ khi thấy anh.
_ Bớt làm trò và dậy ăn sáng ngay!! Anh cứ như vậy thì sao có thể tồn tại được cơ chứ! Có trách nhiệm chút đi!! Riết không biết em là mẹ hay em gái anh nữa!?!?
_ ...Ờ..
Câu trả lời hờ hững của anh không nằm ngoài dự đoán của cô.
_ Bà bảo không nghe à? Ra đây ăn sáng NGAY!!!!
Đôi mắt như ăn tươi nuốt sống kia khiến anh đành phải tuân theo mệnh lệnh của đứa em gái hung dữ .
Sau khi ăn xong, cô nói:
_ Em có việc phải đi Pháp khoảng vài tháng... Nên em xin anh...đừng biến cái nhà này trở thành chuồng heo...và hình như anh sắp trễ giờ làm việc rồi đấy.
_ Ờ
Cô liền phi thẳng một cú vào bàn tọa anh sau khi nghe câu trả lời. Anh ôm cái bàn tọa đáng thương xăm thêm vết chân của cô quay sang tức tối.
_ Con gái con đứa gì mà thượng cẳng tay, hạ cẳng chân...
Chưa nói hết câu, anh liền tự động khóa mồm lại khi thấy khuôn mặt xinh xắn của cô em giờ nay tưởng chừng như một mụ phù thủy đang lăm le muốn giết anh.
_ Lợn thì không biết nói nhé!
_ Lợn cũng không biết đi làm m..à......rồi, rồi!! Anh đi làm là được chứ gì!
Cô mỉm cười xoa đầu anh rồi bước ra khỏi nhà cùng chiếc vali màu hường phấn to tướng. Căn nhà chỉ còn lại bóng dáng lẻ loi của anh vẫn đang thất thần suy nghĩ "Không biết ai là chủ nhà này nữa...!?".
Khoảng 10 phút sau, một chàng trai lịch thiệp đầy khí chất bước ra. Mái tóc rối xù đã được vuốt keo chỉnh nếp ngay ngắn, đôi mắt mê man giờ đã thành ánh mắt sắc lạnh, cùng với bộ vest đen thanh lịch. Bước đi tới đâu đều được mọi ánh mắt đổ dồn về phía anh như có ma lực, bất kể đó là nam hay nữ, người già hay trẻ con đều bị anh thu hút.
YOU ARE READING
Tro tàn
Random-Tác giả: Zero (Z) - Biên tập: @MacYCa -Thể loại: BL -Cậu là một tên sát nhân máu lạnh nhưng lại dưới lốt của một sinh viên đại học năm cuối với khuôn mặt ngây thơ lúc nào cũng bị người đời tưởng lầm là học sinh 16 tuổi. -Anh là một thanh t...
