tình là tình mụ mị

964 102 6
                                        

kim taehyung, chính là nó đấy. và nó đã phạm phải sai lầm khiến nó sau này nhớ lại cũng không quên được hết tội lỗi năm đó nó mang. nó ngay từ đầu đã không nên có những suy nghĩ kì quặc dành cho kẻ thân thương của người bạn thân mình. nó năm mười tám, nó nghĩ nó đã phải lòng anh ta nhờ một cử chỉ giúp đỡ nhỏ nhoi từ anh ấy.

kim taehyung, vẫn lại là nó đấy thôi. tuổi mười tám nó cho là mình nên có phút giây ngông cuồng, như thế mới chính là biểu hiện của tuổi trẻ đang đến. nó biết nó nên cảm nhận, hay là chấp nhận cái tình cảm này. nó cũng biết rõ mình có tình cảm với người con trai ấy nhưng cũng không thể đánh mất một nửa thanh xuân của mình là người bạn đã cùng lớn lên với nó. nó gọi tình yêu của nó dành cho anh, min yoongi, là tình mụ mị.

mụ mị, là mụ mị đầu óc cả ngày dài. chỉ để tâm mình thẩn thờ trước cái bóng dáng gầy guộc thân quen ấy. chỉ để tim mình nhói lên trong cái khoảnh khắc nụ cười tràn đầy sắc nắng ấy xuất hiện. mụ mị, xen lẫn cả trong tình cảm không đáng có giữa nó và anh. tình nó trao mụ mị, và nó cũng mụ mị.

và nó tự hỏi, liệu anh có mụ mị hay không?

ngày mưa, bầu trời xám xịt màu căn bản. nó không mang theo dù, vì cái sự chủ quan luôn nghĩ trời sẽ chẳng đổ mưa vào hôm nay như mọi khi. nó cứ đứng đó, mong chờ một chuyến xe tới đưa nó về giữa con đường đang dần vắng người qua lại. nó buồn chán, cứ chăm chăm nhìn vào từng hạt mưa rơi xuống nền đất, một nhịp bắn tung từng hạt nước lên đôi giày mà nó đang mang. lặng lẽ nhìn mãi, đến khi cảm nhận thấy đôi bàn chân mình dần lạnh cóng vì nước đang  thấm vào bên trong. nó ngu ngốc dừng lại việc bất động, và lùi vào khu trú mưa.

một ý tưởng điên rồ hiện ngang dòng suy nghĩ, nó muốn chạy ra khỏi nơi này. đi qua cơn mưa để về nhà ngủ một giấc. gọi là điên rồ, vì nó đang mang trên mình khá nhiều bản phác thảo của dự án sắp tới trong lớp, nếu mọi thứ được cơn mưa tìm tới trang giấy thì đồng nghĩa với việc điểm số sẽ rất tệ. gọi là điên rồ vì nó biết tối đó mình sẽ nhận lấy một cơn sốt dai dẳng hành hạ đến cả tuần sau lần chạy mưa hôm nay. nó đến cuối cùng chỉ dám nghĩ mà thôi, bao giờ dám làm. cũng như cái chuyện nó thích anh, nó nghĩ nhiều nhưng có dám nói đâu.

nó thở dài, chờ tạnh mưa.

kim taehyung thở dài, mong chờ điều gì đó.

một người chạy tới trong cơn mưa, nó nhận ra rằng là người bạn trai thân thương của cậu bạn mình. nó nhìn anh rồi bâng quơ cười như chào hỏi thông thường. cũng gọi là có quen biết nhau qua mỗi lần cùng đi chơi. biết anh cũng trú mưa như nó, nó cứ lẳng lặng nhường ra một chỗ trống. yoongi tới gần, quẳng đi cây dù mình mang đến vào một góc ghế ở trạm dừng xe. khẽ lau đi mái tóc ướt sũng vì mưa, gương mặt vốn trắng của anh dần tái nhạt đi sau cơn mưa lạnh buốt ấy. nó bồi hồi, xen kẽ cái tâm trạng lo lắng vì anh.

anh nhìn nó hồi lâu.

lúc sau mới lên tiếng, giọng anh lạc hẳn trong cơn mưa. nhưng nó vẫn nghe rõ.

- park jimin nói anh, nghĩ em mắc mưa đang chờ trạm nên chưa về nhà gửi email bản thảo cho em ấy. về đi.

mụ mị - yoontaeStories to obsess over. Discover now