Q5

137 1 0
                                        

Chương 240: Bên hồ

Sở Hoan ôm Tố Nương rời khỏi Tĩnh Từ Am, tìm được ngựa ô trong rừng rậm dưới chân núi, lúc này đêm hôm khuya khoắt, chung quanh một mảnh yên tĩnh, tiếng gió đêm thổi qua có thể nghe thấy rõ ràng.

Sở Hoan cũng không cởi miếng khăn buộc ngoài miệng ngựa, trước tiên đặt Tố Nương lên ngựa, cởi cương ngựa. Tố Nương thần tríkhông rõ, thân thể trên lưng ngựa đã vô cùng khó chịu mà vặn vẹo, lúc này Sở Hoan cũng bất chấp nam nữ khác biệt, xoay người lên ngựa, ôm Tố Nương trước ngực, tránh cho nàng vặn vẹo lung tung, sẽ ngã xuống ngựa.

Thân thể Tố Nương không được thanh nhàn, Sở Hoan có thể cảm giác được trên người nàng nóng hổi, giống như sốt cao, ôm thân thể mềm mại trong lòng, mùi hương cơ thể tràn ngập, lại vô cùng nóng bỏng, hơn nữa trên người Tố Nương toát ra mồ hôi thơm, trong suốt trên cổ tuyết trắng, mồ hôi đầm đìa. Nàng tựa như đứa bé tức giận làm nũng, không ngừng vặn vẹo trong lòng Sở Hoan, môi anh đào phát ra tiếng rên rỉ khiến tim Sở Hoan đập thình thịch, thêm thể mềm mại đẫy đà kia khiến trên người Sở Hoan cũng khônóng một hồi.

Nhưng hắn biết trong lòng không phải người khác, là người chí thân của mình, tuyệt đối không thể có chút tà niệm đối với nàng, hơn nữa lúc này Tố Nương bị dược làm mất bản tính, đang chịu thống khổ thật lớn, mình càng không thể có chút vượt qua vào lúc này.

Tuấn mã phi nhanh trong cánh đồng bát ngát, gió lạnh ban đêm cũng không khiến dược tính trong thân thể Tố Nương giảm xuống. Tuy rằng Sở Hoan lo lắng nàng ngã xuống, ôm nàng rất chặt, nhưng Tố Nương lúc này lại giống như một con rắn, eo thon nhỏgiống như tơ liễu kia không ngừng vặn vẹo, phong đồn đầy đặn mượt mà vặn vẹo, thường xuyên chạm vào bụng Sở Hoan.

Tố Nương không phải xuất thân nhà giàu, không được nuông chiều từ bé giống như Lâm Lang, nàng xuất thân gia đình nông hộ, thuở nhỏ bắt đầu làm việc kiếm sống, không giống Đại tiểu thư chỉ ngồi trong hương khuê.

Chính bởi vì như thế, bởi vì được rèn luyenj, thân thể của nàng rắn chắc hơn tiểu thư nhà giàu nhiều lắm, mà đường cong càng rõ ràng hơn nhiều, trên người nàng cũng có một cỗ khí lực, phong đồn cũng không thơm mềm trơn nhẵn như Lâm Lang, mà rắn chắc cólực, mỗi lần vặn vẹo về sau, không tự giác mà mỗi lần va chạm đều rất có lực, phong đồn rắn chắc kia mấy lần đụng vào bụng Sở Hoan, Sở Hoan có thể cảm nhận được phong đồn rắn chắc và tròn xoe rất rõ ràng, chỉ có thể cười khổ.

- Ta khát... !

Miệng Tố Nương vô cùng khát, muốn tránh khỏi lòng Sở Hoan:

- Ta muốn uống nước... !

Sở Hoan phóng ngựa chạy như bay, mơ hồ nhìn thấy ven đường cách đó không xa dường như có một cái hồ nhỏ, nếu Tố Nương khát nước, chỉ sợ miệng quả thật rất khát, lúc này cũng chỉ có thểuống nước trong hồ kia.

Sở Hoan phóng ngựa tới bên hồ, xoay người xuống ngựa, lập tức ôm lấy Tố Nương, lúc này lại nhìn Tố Nương, đã thấy trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng không ngờ một mảnh ửng hồng, tươi đẹp tựa hoa đào, mồ hôi hương trên mặt, đã ướt nhẹp tóc hai bên má, vài cọng tóc đen dán trên khuôn mặt trắng nõn của nàng, lại tăng thêm vẻ kiều mị, phong tình vô hạn, hơn nữa đôi môi đỏ mọng của nàng thở ra hương lan, đôi mắt như đóng như mở, mang theo vẻhưng phấn, đối mắt quyến rũ như tơ, nhìn qua giống như mật đào, thật sự khiến người ta muốn cắn một miếng.

Quoc sac sinh kieuWhere stories live. Discover now