ĐỊNH MỆNH NGHIỆT NGÃ P11

230 0 0
                                        

Ôi không ! Cái cánh cửa tự nhiên nó bật ra. Tôi với nhóc V.A đứng đó. Tôi thì sững sờ. Kiều thì ngồi im lặng, còn Tuấn thì đứng gãi đầu. Nhóc V.A thì chẳng biết làm sao. Thật nếu ai trong hoàn cảnh này của tôi thì khó mà giải quyết được. Nhưng cuối cùng người lên tiếng cũng phải là tôi :

- Tuấn đừng nói bừa như thế. Cũng nghĩ tới Kiều với chứ. Đừng làm nó đau lòng, nó thương mày thật lòng. Tao với mày là bạn thân từ nhỏ vì thế mày phải thương tao như em gái đúng không?

Lúc ấy thằng Tuấn như được gỡ rối. Nó liền lên tiếng :

- Đúng thế, tao với mày thì cứ như hình với bóng từ nhỏ đến giờ, rứt nhau không được. Tao không lẫn lộn tình bạn với tình yêu đâu. Kiều nghe D nói chưa, đừng nghĩ tầm bậy mà buồn nữa nghe.

Lúc đó nó bước lại cốc nhẹ đầu con Kiều và ôm nhỏ vào lòng. Ôi ! Thật lãng mạng. Tôi nói nhỏ với nhóc V.A :

- ước gì mình được như cô ấy

Xong rồi nhóc V.A nói lại với tôi :

- Chị không thấy thằng Tuấn cứ gượng giụ sao? Hình như nó không muốn. Nó

Tôi liền cắt lời nhóc V.A :

- Thôi em đừng làm tung mọi chuyện lên. Đi thay đồ rồi đi ăn sáng.

Cũng vừa lúc đó Tuấn đẩy Kiều ra. Nói với Kiều đi rửa mặt. Tôi đưa cho Kiều bộ đồ rồi nói nó mặc nhưng thật sự nó mặc nhìn rất buồn cười bởi vì tôi cao hơn nó. Tôi liền đưa cho nó cái váy mini của tôi nhưg chắc nó mặc cũng dài. Rồi vứt cho nó cái quần legging. Sau đó chúng tôi xuống nhà. Tôi nói với cô Ba :

- Cô Ba ăn gì để con mua

- Thôi cô ăn bánh mì được rồi

- Không cô đừng ăn bánh mì, để con mua đồ ăn cho cô nha

Tôi không đợi cô nói mà chạy xuống gara lấy xe ra. Tuấn chở Kiều còn nhóc V.A chở tôi. Vậy là mọi chuyện tạm ổn nhưng chẳng hiểu sao thằng Tuấn cứ nhìn tôi bằng một ánh mắt khó hiểu. Tôi thở phào nhẹ nhõm, bỏ qua ánh mắt của thằng Tuấn. Bởi vì tôi đã không làm một người bạn mới tối hôm qua đau lòng. !!

Đi ăn sáng mà tự dưng thấy nhớ 1 người kinh khủng. Rồi còn buộc miệng nói thành tiếng :

- Tao gọi điện cho thằng Trường ra ăn sáng luôn nhé.

- Hả?

3 cặp mắt trợn tròn nhìn tôi chớp lia lịa. Thằng Tuấn nói :

- Có phải mày không vậy D?

- Đúng áh, có phải chị không vậy?

- Duyên cảm Trường mất rồi. Haha

Con Kiều dứt lời làm mặt tôi nóng bừng. Đỏ ửng lên nữa. Tôi liền phân bua :

- Không phải ! Bạn bè mà, đừng nghĩ lung tung

Thế là bọn nó chọc tôi nhưng rồi thằng Tuấn cũng rút đt ra gọi cho thằng Trường chứ không đợi tôi rút điện thoại ra gọi. Một lúc sau thấy thằng Trường đến. Mà sao hôm nay nhìn dễ thương đến thế nhỉ? Hình như tôi cứ nhìn chằm chằm vào nó không rời, chiếc quần zean hơi bó màu trắng, đôi giày trắng và chiếc áo. Sao chiếc áo này nhìn quen quen. Nhớ rồi ! Chiếc áo mà hồi tôi mua cho nó lúc SN. Lần đầu tiên tôi thấy nó mặc. Thật hợp làm sao. Phải công nhận rằng đẹp trai quá ^_^. Tiếng của nhóc V.A làm tôi giật mình :

You've reached the end of published parts.

⏰ Last updated: Dec 17, 2011 ⏰

Add this story to your Library to get notified about new parts!

ĐỊNH MỆNH NGHIỆT NGÃ P11Where stories live. Discover now