Nbt

22 0 0
                                        

Ngày bình thường (Bình phàm đích nhật tử)
Tên gốc: 平凡的日子
Tác giả: Khai Hoa Bất Kết Quả - 开花不结果
Thể loại: hiện đại, chủng điền văn, ấm áp chữa khỏi hệ, đại thúc, 1×1, HE
Nhân vật chính: Lăng Vân Đoan x Lưu Ngạn
Nhân vật phụ: Lưu Tư Bách, Lăng Tiểu Lưu,...
Link raw và QT: Lâm Phong (Chân thành cảm ơn bạn đã share)
Biên tập: Zeno – zenochu.wordpress.com
Tình trạng bản gốc: Hoàn thành
Tình trạng bản edit: Hoàn thành
Mình rất mong được sự đóng góp ý kiến của các bạn để bản edit được hoàn thiện hơn.
Giới thiệu
Một ngày của Lưu Ngạn có thể nói là vô vị, một người đàn ông đã ba mươi mấy tuổi đầu, ngày ngày đạp xe hàng rong đi bán để có thể chu cấp cho con trai đi học, hiếu kính cha mẹ trong nhà. Ngoài việc bị vợ bỏ ra thì cuộc sống của người đàn ông này không có một chút gì để có thể trở thành đề tài cho người khác bàn tán cả.
Ngẫu nhiên gặp được một bạn cũ, là người mà tử nhỏ đến lớn luôn khiến anh phải ngước nhìn, mà người ta cũng không nhận ra anh.
Người đàn ông sự nghiệp thành công, gia thế không tầm thường, là mẫu người lý tưởng như lời đồn đại của nhiều người lại mỗi ngày chạy đến quầy hàng rong của anh mua một bữa sáng giá hai đồng.
Trong lòng Lưu Ngạn không khỏi cảm thán, quý nhân chẳng những bận rộn nhiều việc, mà còn đặc biệt thích ăn vằn thắn.
Gỡ mìn:
- Nhân vật chính của truyện đều là đại thúc.
- Đã kết hôn, có một con trai.
- Âm mưu dương mưu gì đó đều không có, chỉ là những mảnh nhỏ của cuộc sống thường ngày.
Ôn nhu phúc hắc đại thúc công x thành thật ấm áp đại thúc thụ, ấm áp, 1vs1, HE

Thứ bảy, ngày 3 tháng 1 năm 2009, trời nắng to.

Mình là Lăng Tiểu Lưu, năm nay chín tuổi, là một học sinh lớp hai ham học. Đây là lần đầu tiên mình viết nhật kí, bởi vì chú nói, đứa nhỏ nào cũng nên viết nhật kí, để đến sau này, nó sẽ là tài sản quý giá nhất của mình. Tuy mình không hiểu vì sao quyển nhật ký lại có thể trở thành tài sản quý giá, nhưng mình sẽ nghe lời chú, vì mình là bé ngoan mà. ^-^

Thứ năm, ngày 15 tháng 1 năm 2009/ Tuyết rơi

Hôm nay bạn Nghiên Nghiên ngồi cùng bàn hỏi mình tại sao mình không có mẹ, mình bảo không biết. Nhưng mình có một gia đình lớn đó nha, có cha nè, có chú nè, còn có cả anh nữa. Bốn người một nhà, ở chung một căn phòng lớn. Mình cảm thấy mình là một cậu bé dũng cảm, vì mình có thể ngủ một mình đó. Không giống như cha đâu, cha toàn nửa đêm lén lút mò vào phòng chú đó. Cha cứ nghĩ là mình không biết, nhưng thực ra mấy lần mình dậy đi tiểu đã nhìn thấy hết rồi. Nhưng mà anh hai lại bảo mình làm bộ như không phát hiện. Vì sao lại thế? Mình hỏi anh hai. Anh hai nói là chờ mình lớn lên sẽ biết. Ước gì mình lớn thật nhanh nhỉ. Nghiên Nghiên nói chờ mình lớn sẽ gả cho mình, nếu như ngày mai mình trở thành người lớn luôn thì tốt quá.

Thứ bảy, ngày 7 tháng 2 năm 2009/ Âm u

Hôm nay mình rất đau lòng, bở vì có người cảm thấy tên mình quá khó nghe. Nghiên Nghiên cũng nói như thế. Cậu ấy còn bảo sau này sẽ không làm vợ mình nữa, cậu ấy phải lấy người khác. Mình đã khóc suốt. Lúc ăn cơm chiều, mình hỏi chú vì sao lại đặt tên này cho mình, mà còn không được sửa. Chú trừng mắt lườm cha, sau đó xoa đầu mình, khẳng định sau này mình sẽ gặp được một cô gái tốt, nếu cô ấy thích mình thật lòng, sẽ không ghét bỏ tên của mình. Mình nghĩ rồi, mình quyết định sẽ tin lời chú nói, bởi vì chú chưa bao giờ gạt mình cả. Nghiên Nghiên không thích tên mình, cậu ấy là đồ xấu xa.

You've reached the end of published parts.

⏰ Last updated: Nov 22, 2015 ⏰

Add this story to your Library to get notified about new parts!

NbtWhere stories live. Discover now