Chương 15

4.3K 41 20
                                        

Chương 15: Âm mưu bí mật

1.

Người đàn ông nằm ở sau lưng cô thở đều đều. Dù anh nằm nghiêng hay nằm thẳng thì một cánh tay vẫn kê dưới cổ Tô Mạt. Do sống độc thân đã lâu nên Tô Mạt không quen, cả đêm cô ngủ chập chờn, cũng không dám động đậy.

Trời tờ mờ sáng, mưa rơi lộp độp, nửa người Tô Mạt như tê liệt. Cô không chịu nổi đành trở mình, cơ thể thoải mái hẳn. Trước mắt cô là bờ ngực trần của người đàn ông. Anh có thân hình cường tráng, cánh tay đầy sức mạnh, vòng tay vô cùng ấm áp. Trên người anh tỏa ra mùi dầu tắm, mùi rượu thoang thoảng và cả mùi đàn ông đủ để phụ nữ mê đắm. Cô luôn dễ dàng cảm nhận được mùi hương này, thậm chí quen dần với nó, nhưng điều đó cũng khiến cô phiền muộn.

Tô Mạt nhướng mắt, nhìn thấy cái cằm đàn ông hơi nhọn, dường như anh gầy đi một chút... Cô không có cách nào buông thả bản thân, lại cúi thấp đầu.

Cằm của anh chạm vào đỉnh đầu cô. Một lúc sau, bàn tay lớn vuốt ve bầu ngực mềm mại rồi xuống đến mông. Anh cất giọng khàn khàn: "Em lên trên đi!"

Tô Mạt bị Vương Cư An kéo ngồi lên người anh. Mặt cô ửng đỏ nhưng cô vẫn phối hợp cùng anh, động tác dè dặt và khó nhọc.

Vương Cư An nhìn cô chằm chằm, hơi thở gấp gáp. Anh vốn định để cô chủ động nhưng vì không thể kìm chế, cuối cùng lại đè cô xuống, nói nhỏ: "Vẫn để tôi thì hơn!"

Hai người lại tiếp tục quấn quýt, giao hòa.

Trời đã sáng hẳn, không khí giá lạnh. Tô Mạt ngẫm nghĩ, cuối cùng vẫn lên tiếng hỏi: "Anh... Gần đây anh có người phụ nữ khác không?"

Vương Cư An nằm sấp trên giường nghỉ ngơi. "Sao vậy?"

"Tôi... tôi không biết có nên đi khám..,"

Anh ngoảnh đầu nhìn cô. "Tôi lúc nào cũng có."

Tô Mạt không lên tiếng, mặc quần áo rồi xuống giường. Vương Cư An nắm cổ tay cô nhưng cô lập tức thu tay về. "Hôm nay là ngày làm việc cuối cùng của năm, không nên đi muộn."

Tô Mạt đến công ty, kỹ sư Hàn đang trò chuyện với một người ở đại sảnh. Giới thiệu mới biết, người này chưa đến bốn mươi tuổi, là bạn học cùng trường, học trên anh ta vài khóa. Bậc đàn anh đến dự tuyển vào vị trí quản lý cấp cao, hai người tình cờ gặp lại.

Tô Mạt sắp xếp hồ sơ dự án trong phòng làm việc. Cánh cửa mở toang, cô nhìn thấy Vương Cư An đi vào văn phòng chủ tịch ở bên cạnh. Không bao lâu sau, mấy lãnh đạo cấp cao lần lượt đi vào, cuộc phỏng vấn tuyển nhân viên bắt đầu.

Buổi trưa tới nhà ăn, kỹ sư Hàn vừa ăn vừa đợi đàn anh cùng trường. Tô Mạt và anh ta ăn gần xong thì người đó mới đến. Anh ta cất giọng đầy cảm khái: "Tôi tới miền Nam lập nghiệp bao nhiêu năm, làm việc với không ít ông chủ, phỏng vấn xin việc cũng không ít nhưng hôm nay là lần căng thẳng nhất. Không ngờ Chủ tịch Vương còn trẻ như vậy."

"Tình hình thế nào rồi?" Kỹ sư Hàn hỏi.

"Ông chủ của hai người mời ăn cơm nhưng tôi từ chối, với lý do tình cờ gặp lại bạn cũ ở đây." Anh ta uống một ngụm nước, nói tiếp: "Các lãnh đạo cấp cao thay phiên nhau đưa ra câu hỏi. Chủ tịch Vương hầu như không lên tiếng, chỉ ngồi sau bàn làm việc quan sát tôi. Tôi có cảm giác như bị nhốt trong một cái lồng, mỗi câu nói đều phải cân nhắc kĩ lưỡng, thậm chí đến sự thay đổi nét mặt cũng cần chú ý."

Lạc Chốn Phù Hoa - Bất Kính NgữWhere stories live. Discover now