Tạp Đồ
Quyển 1: Đông Thương Vệ Thành
Chương 64: Quỷ Dị
Dịch: Blak
Biên tập: Đoancongtu
Nguồn:www.tangthuvien.com
Nữ ma quỷ ngước mặt nhìn Trần Mộ ở giữa không trung, hắn chỉ cảm thấy lưng được thả lỏng rồi cả người liền rơi xuống dưới, còn chưa kịp la lên thì lưng lại bị giữ chặt, dừng ở giữa không trung, cách nữ ma quỷ chỉ một cánh tay.
Cơ hội tốt! Hai mắt Trần Mộ sáng lên, chỉ cần bắt được nàng ta thì quyền chủ động sẽ nằm trong tay hắn.
Tuy nhiên, phản ứng của nàng rõ ràng nhanh hơn hắn, mà thủ đoạn càng khiến người khác khó ngờ.
Hai tay cùng hai chân của Trần Mộ chợt căng ra, lập tức bị trói ra sau lưng, thân thể hắn nhanh chóng co lại thành hình vòng cung, mặt nhìn xuống dưới! Sợi dây leo màu đen quỷ dị không biết quấn lên tay chân hắn từ lúc nào mà bản thân lại không hề hay biết.
Phần dây leo đen quấn trên lưng Trần Mộ bỗng thả lỏng, từ từ trượt ra. Cảm giác sợi dây leo đen trườn từ từ sát lớp da làm hắn nổi da gà cả người.
Điều làm hắn không thể tưởng tượng nổi là nữ ma quỷ hoàn toàn không có động tác nào để chỉ huy sợi dây leo, loại hiện tượng vô cùng kỳ quái này khiến hắn lạnh cả người. Dù hắn đối mặt với một tên tạp tu cao cấp thì cũng không căng thẳng đến vậy, nhưng lần này lại là thứ mà bản thân hoàn toàn không hiểu.
Đến cùng thì Trần Mộ vẫn chỉ là một người bình thường, ít nhất hắn cho là như vậy.
Hai tay hai chân của hắn bị trói sau lưng, cả người bị treo lên, giống như một con heo sắp bị làm thịt.
Tiếc rằng cảm giác của bản thân không đủ mạnh! Nếu không thì hắn hoàn toàn không cần đến tay, chỉ cần cảm giác là mở được độ nghi, như vậy còn có một con đường sống. Nhưng với tình cảnh bây giờ thì ý nghĩ này quá xa xôi, cũng có nghĩa hắn không còn cách nào để chống cự.
Hôm nay thật quá xui xẻo, vừa tưởng rằng tìm được đường sống, ngờ đâu lại rơi vào miệng cọp.
Nữ ma quỷ đứng rất gần mặt Trần Mộ, tuy nhiên nàng hầu như không có hứng thú với khuôn mặt Trần Mộ mà xé từng lớp vải sam trên người hắn.
Nàng, nàng muốn làm gì!
Sắc mặt Trần Mộ trắng bệch, lá gan của hắn không nhỏ nhưng rõ ràng không bao gồm chuyện này. Nhìn khuôn mặt đáng sợ của nữ ma quỷ, hắn có cảm giác bụng như muốn nôn ra.
Hai tay nàng đeo bao tay màu đen rất mỏng, nàng vươn ngón tay màu đen nhẹ nhàng xoa ngực Trần Mộ, rồi đến cánh tay, bắp chân, cơ bụng, tất cả đều được kiểm tra cẩn thận một lần.
"Ngươi là ai? Tại sao bắt ta? Ngươi muốn làm gì?" Trần Mộ trầm giọng hỏi.
Nữ ma quỷ như thể không nghe thấy câu hỏi của hắn.
Đột nhiên nữ ma quỷ ngừng động tác trên tay, lắng tai nghe. Trần Mộ thấy vậy liền vội vàng dỏng tai lên, thính lực của hắn so với trước nhạy bén hơn rất nhiều nhưng trừ tiếng gió nhè nhẹ, tiếng lá cây xào xạt, hắn không nghe thấy tiếng động khác.
