Anh Hùng Xạ Điêu - Hồi 6(b) : nghi trận đầu non
Lúc ấy mặt trời bắt đầu mọc, ánh trăng tàn phai dần. Quách Tĩnh vô cùng sốt ruột Chỉ sợ đại hãn tiến vào chỗ Tang Côn mai phục rồi, lúc ấy thì có đuổi kịp cũng vô dụng.
Con tiểu hồng mã này thần tuấn phi thường, trời sinh ra đã có tính thích phi thật mau, càng phóng càng nhanh, càng phóng càng thích, cuối cùng thì như không thể dừng lại trên thảo nguyên nữa. Quách Tĩnh sợ nó mệt, kìm cương dừng lại nghỉ ngơi một chút, nhưng nó không đếm xỉa gì tới, chỉ cần dây cương hơi lỏng ra, lập tức hí dài mừng rỡ, phóng mau lên phía trước. Con ngựa này tuy ra sức phóng mau nhưng hơi thở vẫn không gấp gáp bao nhiêu, dường như hoàn toàn không hề dùng sức.
Phóng nhanh như thế suốt hai giờ. Quách Tĩnh mới kéo cương xuống ngựa nghỉ ngơi, sau đó lại lên ngựa đi tiếp, lại qua hơn một giờ nữa, chợt thấy trên thảo nguyên xa xa có ba đội kỵ binh đen kịt, không biết là mấy ngàn người.
Trong chớp mắt con tiểu hồng mã đã phóng tới đó.
Quách Tĩnh thấy cờ hiệu, biết là bộ hạ của Vương Hãn, chỉ thấy người nào cũng dây cung kéo căng, đao tuốt khỏi vỏ, dàn thành trận thế chỉnh tề, trong lòng thầm kêu khổ Đại hãn đã đi qua rồi, đây là người ta chặn đường lui đây, bèn kẹp chặt hai đùi một cái, con tiểu hồng mã như tên rời cung, vù một tiếng, bốn vó khua lên, lướt qua đám quân mã. Viên tướng chỉ huy lớn tiếng quát chặn lại, nhưng một người một ngựa đã lướt ra xa rồi.
Quách Tĩnh không dám dừng lại, lại liên tiếp vòng qua ba toán phục binh, lại chạy thêm một lúc, chợt thấy ngọn cờ đại độc treo lông trắng của Thiết Mộc Chân giương cao phía trước, mấy trăm kỵ mã dàn thành một hàng, người nào cũng cho ngựa đi nước kiệu, phóng lên phía bắc. Quách Tĩnh giục ngựa phóng lên, chạy ngang ngựa của Thiết Mộc Chân, kêu lớn:
- Đại hãn, mau trở về ngay, không đi được đâu!
Thiết Mộc Chân ngạc nhiên kìm cương ngựa, hỏi:
- Sao thế?
Quách Tĩnh vội đem chuyện đêm trước nghe được ngoài trướng của Tang Côn kể ra, lại nói việc đã có quân chặn đường phía sau. Thiết Mộc Chân nửa tin nửa ngờ, nghiêng mắt nhìn Quách Tĩnh chằm chằm xem y có bịa đặt không, nghĩ thầm:
- Tang Côn vốn bất hòa với mình, nhưng nghĩa phụ Vương Hãn thì giúp mình rất nhiều, nghĩa đệ Trát Mộc Hợp với mình lại là bạn sinh tử chi giao, tại sao lại ngấm ngầm ám toán mình? Chẳng lẽ trong chuyện này đúng là có Lục vương từ nước Đại Kim khích bác sao?.
Quách Tĩnh thấy y có ý không tin vội nói:
- Đại hãn, người phái người quay lại thám thính sẽ biết ngay.
Thiết Mộc Chân thân trải trăm trận, từ nhỏ đã quen chống chọi với âm mưu quỷ kế, tuy biết việc Vương Hãn và Trát Mộc Hợp liên kết hại mình hoàn toàn không thể xảy ra, nhưng nghĩ thầm: Có cẩn thận quá đáng một ngàn lần cũng không quan hệ, chứ ngu dại đâm đầu vào chỗ chết thì một lần cũng là quá nhiều, bèn lập tức sai thứ tử Sát Hợp Đài và Đại tướng Xích Lão Ôn Quay lại thám thính xem!
Hai người phóng ngựa theo đường cũ đi thẳng.
Thiết Mộc Chân quan sát địa thế bốn phía, ra lệnh Lên núi đất, chuẩn bị đề phòng!
