İçerik Kurallarımızı güncelledik.
Hikâyeleri güvenli bir şekilde paylaşmaya devam etmek için en güncel kuralları inceleyin.

*ੈ✩‧₊˚🎧ྀི♪⋆.✮

53 8 6
                                        

Căn phòng yên đến mức tiếng nhạc từ chiếc loa nhỏ đặt trên kệ gần như trở thành âm thanh duy nhất còn đủ rõ ràng để nhận biết thời gian đang trôi.

Bản nhạc chẳng có gì quá đặc biệt, một giai điệu chậm với tiếng guitar mềm và giọng hát thấp đến mức vài câu hát gần như tan ra ngay khi vừa chạm vào không khí. Vậy mà trong khung cảnh này lại vừa vặn đến lạ, đủ để che đi tiếng xe cộ vọng lên từ bên dưới, đủ để lấp khoảng trống giữa những lần không ai nói gì, nhưng vẫn chừa lại một khoảng yên rộng rãi cho hai người ngồi cạnh nhau.

Ánh sáng ngoài cửa sổ đã dịu đi, không còn cái chói chang khiến người ta phải nheo mắt mà chỉ còn một màu vàng nhạt phủ lên nền nhà, trượt qua chân bàn, vướng lại trên thành cốc rồi dừng ở mép sofa, nơi hai người đang ngồi gần đến mức chỉ cần nghiêng người thêm một chút là vai đã chạm vai.

Chiếc gối từng nằm giữa hai người bị đẩy xuống sàn từ lúc nào chẳng rõ, chẳng ai có ý định nhặt lên, bởi khoảng cách vốn cần một vật gì đó để ngăn lại giờ đã chẳng còn ý nghĩa.

Cốc cà phê trong tay cũng đã nguội dần, hơi ấm ban đầu không còn đọng trên thành sứ, mùi thơm chỉ còn phảng phất trong căn phòng, nhưng vẫn chẳng có ai đứng dậy mang chúng vào bếp.

Có những buổi chiều vốn chẳng cần phải làm gì cả, chỉ cần ngồi yên ở một nơi đủ quen thuộc, nghe một bài hát chẳng nhớ tên, nhìn ánh sáng chậm rãi đổi màu và cảm nhận người bên cạnh vẫn đang ở đó, vậy đã đủ khiến lòng người nhẹ đi một chút.

Đầu tựa xuống bờ vai bên cạnh từ lúc nào chẳng rõ, có lẽ sau khi bài hát chuyển sang đoạn điệp khúc, cũng có thể sớm hơn, vào một khoảnh khắc mà chẳng ai còn nhớ nổi.

Sự dịch chuyển nhẹ đến mức chiếc sofa chỉ khẽ lún xuống, người bên cạnh cũng chẳng phản ứng gì ngoài việc điều chỉnh lại tư thế để bờ vai trở nên dễ dựa hơn. Một cánh tay đang đặt trên thành ghế hạ xuống, bàn tay dừng gần mái tóc, những đầu ngón tay chạm vào vài sợi tóc rơi trước trán rồi chậm rãi gạt sang bên, động tác bình thản đến mức chẳng giống một hành động được suy nghĩ trước.

Cũng chẳng có lời cảm ơn, chẳng có ánh mắt tìm kiếm nhau sau đó, bởi những điều nhỏ như vậy đã vượt qua cái ngưỡng cần phải nói ra từ rất lâu rồi.

Có những cử chỉ khi mới xuất hiện còn khiến người ta ngượng ngùng, một cái chạm tay cũng đủ làm tim đập nhanh, một lần tựa vai cũng phải cân nhắc xem có quá thân mật hay không, nhưng càng về sau, chúng trở thành những phản xạ tự nhiên đến mức cơ thể tự biết phải làm gì trước cả khi ý thức kịp nhận ra.

Giống như lúc đi ngoài đường thấy trời lạnh sẽ kéo khóa áo lên, giống như khi thức giấc giữa đêm bàn tay vô thức tìm kiếm hơi ấm bên cạnh, giống như việc bước vào một quán cà phê rồi chẳng cần hỏi cũng biết chiếc ghế nào sẽ được giữ lại cho mình.

Tình cảm có lẽ thường bắt đầu bằng những điều rất rõ ràng, nhưng lại lớn lên bằng vô số chuyện nhỏ đến mức chẳng ai buồn ghi nhớ.

Nếu cố tìm một ngày để gọi là ngày bắt đầu, có lẽ sẽ chẳng tìm được. Ký ức về những ngày đầu đã bị phủ lên bởi quá nhiều chuyện xảy ra sau đó, từng mảnh một chen vào nhau, khiến điểm khởi đầu trở nên mờ nhạt như một bức ảnh đã bị ánh nắng làm bạc màu.

sò bơ | simpleBağımlısı olacağınız hikayeler. Şimdi keşfedin