We've updated our Content Guidelines.
Review the latest guidelines to keep sharing stories safely.

Chương I. Đừng để nó biến mất

7 0 0
                                        

Tòa thư viện chứa lớp lớp kệ sách chất chồng vẫn luôn bệ vệ oai nghi như thuở ban đầu, dù rằng giờ đây đang chìm trong biển khói đặc quánh của thế cuộc đầy biến động. Giữa màn đêm mù mịt là từng chùm sáng vàng cam của lửa và ma pháp hòa quyện, hắt lên cả mảng trầm tích gia phong một sắc tiêu điều trước sự lụn bại.

Không gian bên trong như tách biệt hoàn toàn với tiếng giao tranh cuồng loạn bên ngoài. Thứ ánh sáng rực rỡ, hung hăng cố vươn vào, nhưng nhanh chóng bị bóng tối nơi thư viện nuốt trọn, như muốn che giấu chuyện dòng chảy huyết thống miên viễn đang giữ lấy đốm mầm hy vọng cuối cùng.

​Khuất sau tầng giá kệ, bóng dáng ông lão đã già cỗi song tấm lưng vẫn thẳng tắp. Trên tay là cuốn cổ thư của dòng dõi Ashbourne vừa gập lại, ông thấp giọng thì thầm với chính mình, hay thực chất là với cả một thời đại sắp tàn:

​"Ne pereat"

​Giữa khoảng không u tối, một vệt sáng bừng lên, rực rỡ rồi nở rộng thành lối thoát méo mó. Phía bên kia cánh cổng là hư vô hay định mệnh, chẳng ai rõ. Nhưng đứa trẻ cuối cùng đã được đưa đi. Bởi chỉ khi dấn thân vào điều bất định, Ashbourne mới còn cơ hội phục hưng; hoặc đơn giản là, cầu cho đứa trẻ ấy một con đường sống.

______________________

Tp Hồ Chí Minh, ngày 31 tháng 07.

Thành phố vội vã nhấn ga gầm rú khi hoàng hôn buông xuống. Trên vỉa hè chật hẹp, vệt hà quang muộn màng nhuộm thắm gánh hàng rong, đổ dài bóng người theo từng bước chân cuống quýt cho kịp buổi chợ tàn. Trong vô số những con người vồn vã ấy, có một cô nàng đang háo hức đón sinh nhật bên gia đình. Chiếc bánh kem nhỏ giữa bàn tiệc linh đình, bên trên nguệch ngoạc nét chữ Chúc mừng sinh nhật - Lê Vũ Mộc Miên.

"Happy birthday to you, happy birthday to you.."

Căn phòng ngập trong niềm vui mừng tuổi trưởng thành của cô thiếu nữ. Mộc Miên đưa mắt nhìn khắp lượt. Quá khứ, hiện tại hay tương lai sau này, bên cạnh nàng vẫn luôn có những người thân yêu, là ba là mẹ, là em trai, là gia đình đồng hành trên chặng đường dài đằng đẵng của cuộc đời. Và rằng đôi mắt ấy như chứa cả trời sao, để khi khép lại tựa giấu đi ước muốn, thả theo ngọn nến cháy dở những tâm sự tuổi trẻ mến hoài.

Rồi tiệc tàn, khi trăng treo cao, trăng khuất sau rặng mây mù, một ngày kết thúc giản đơn như thế. Song lẽ vì là sinh nhật tuổi mười tám, đến tận nửa đêm Mộc Miên vẫn chẳng thể chợp mắt. Nàng chống tay gối đầu, nhìn tủ sách chật kín mọi thể loại tiểu thuyết, văn bản văn học, đời sống được đọc và sưu tầm từ thuở bé. Chợt ánh mắt rơi vào cuốn bìa tập truyện Harry Potter của J.K. Rowling, lần cuối nàng đọc nó là năm lớp năm, tính ra đã hơn bảy năm trời chưa chạm lại thế giới đầy diệu kỳ ấy.

Bìa sách đã đóng lớp bụi mịn, trang giấy cũng theo năm tháng mà ố vàng. Nhưng tổng thể tất thảy bảy cuốn sách vẫn được gìn giữ khá tốt, không chút hư hại. Mộc Miên vuốt phẳng mép giấy hơi cong, chăm chú đọc từng dòng chữ in ngay ngắn trên trang sách, cố tìm về khoảng trời tuổi thơ trong ký ức. Dường như dù đọc bao nhiêu lần, thế giới phù thủy trong Harry Potter vẫn luôn đem lại cho nàng cảm giác thân thuộc vô bờ. Hẳn đứa trẻ nào chẳng từng mơ ước có phép thuật, được trở thành phù thủy, nên nghiễm nhiên cảm giác thân thuộc ấy chính là sự ảo tưởng ngọt ngào của thiếu niên về một thế giới mà lẽ ra mình nên thuộc về.

harry potter; ne pereatStories to obsess over. Discover now