We've updated our Content Guidelines.
Review the latest guidelines to keep sharing stories safely.

Sea Breeze

129 14 0
                                        

Bật nhạc để có trải nghiệm tốt hơn.
Chúc các bạn một ngày vui vẻ.
🩵
Chapter 1 : The First Universe

Mùa hè ở Haneul luôn bắt đầu bằng tiếng hải âu và mùi muối biển thoang thoảng trong gió. Thị trấn nhỏ nằm nép mình bên bờ biển phía đông chẳng có trung tâm thương mại, chẳng có những tòa nhà cao tầng sáng đèn suốt đêm, chỉ có những con dốc dài, những căn nhà mái ngói cũ và ngọn hải đăng đứng lặng lẽ trên vách đá suốt hàng chục năm.

Louis chuyển đến đây vào một ngày trời mưa.

Chiếc xe buýt dừng trước quảng trường trung tâm lúc gần sáu giờ chiều. Cậu kéo vali xuống, nhìn quanh một vòng rồi thở dài.

— Chắc cháu sẽ chán chết ở đây mất.

Người chủ nhà trọ chỉ cười.

— Rồi cậu sẽ quen thôi.

Louis chẳng tin lắm.

Những ngày đầu tiên ở Haneul trôi qua đúng như những gì cậu tưởng tượng, yên tĩnh đến mức phát ngán. Buổi sáng, cậu đi bộ xuống bờ biển mua bánh mì. Buổi chiều ngồi trong quán cà phê duy nhất của thị trấn để giết thời gian. Tối đến, ngoài tiếng sóng vỗ thì chẳng còn gì khác.

Cho đến khi cậu gặp Ohyul.

Hôm đó trời nắng rất đẹp. Louis vô tình đi lạc vào một con hẻm nhỏ dẫn đến hiệu sách cũ nằm ngay cạnh bến cảng. Tiếng chuông gió treo trước cửa khẽ rung lên khi cậu bước vào.

Ở góc trong cùng, có một chàng trai đang ngồi đọc sách.

Anh mặc áo len màu xám nhạt, mái tóc đen hơi rối vì gió biển. Ánh nắng chiếu qua ô cửa kính, phủ lên gương mặt anh một lớp màu vàng dịu dàng.

Louis đứng ngây ra mất vài giây.

Người kia ngẩng đầu lên.

— Cậu cần tìm sách gì à?

— À... không. Tôi chỉ đi lạc thôi.

Ohyul khẽ gật đầu rồi cúi xuống đọc tiếp.

Thái độ lạnh nhạt ấy làm Louis khó chịu một cách kỳ lạ.

Cả thị trấn này ai cũng thân thiện, vậy mà người đẹp trai nhất nơi đây lại chẳng buồn nói thêm với cậu lấy một câu.

Trước khi rời khỏi hiệu sách, Louis cố tình quay lại hỏi:

— Này, anh sống ở đây lâu chưa?

Ohyul khép cuốn sách lại.

— Từ nhỏ.

— Vậy anh biết chỗ nào ngắm hoàng hôn đẹp nhất không?

Anh im lặng vài giây rồi chỉ tay về phía ngọn hải đăng trên vách đá.

— Trên đó.

Nói xong, anh lại cúi xuống đọc sách.

Louis bước ra ngoài mà chẳng hiểu sao lại bật cười.

"Khó gần thật đấy."

Nhưng kể từ hôm ấy, ngày nào Louis cũng tìm đủ lý do để ghé qua hiệu sách.

Lúc thì hỏi đường, lúc thì mua một cuốn tiểu thuyết dù chẳng có ý định đọc, lúc thì chỉ đơn giản là ngồi ở chiếc ghế gần cửa sổ rồi nhìn Ohyul lật từng trang sách.

Ohyuis - DandelionStories to obsess over. Discover now