1

853 88 4
                                        

- MÁ MÀY!!!!!

Khi Ohyul lỡ đóng bản báo cáo chưa kịp lưu đến lần thứ ba trong ngày, anh cuối cùng cũng không nhịn được mà gầm lên với cái máy tính. Những ngón tay anh cáu kỉnh cào đi cào lại trên đầu, như muốn đào một cái lỗ trên đó.

Anh hừ mạnh một tiếng từ mũi, chân phải dùng lực đạp vào bàn khiến chiếc ghế trượt ra sau một đoạn. Chân ghế gỗ ma sát với sàn nhà tạo ra âm thanh chói tai nhưng mà Ohyul còn chẳng buồn quan tâm. Anh nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính một hồi lâu, cuối cùng mới đứng dậy.

Anh vặn vẹo cái cổ cứng đờ, đưa mắt nhìn quanh căn phòng ký túc xá chật hẹp, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở chiếc bàn học khác phía sau lưng mình. Đó là chỗ ngồi của Ryul - bạn cùng phòng của anh. Anh nhíu mày nhìn chằm chằm vào bộ bàn ghế đó. Nói chính xác hơn là từ lúc thức dậy đến giờ, đôi lông mày của anh chưa lúc nào giãn ra.

Anh dùng ánh mắt phức tạp lườm cái mặt bàn, cứ như trên đó có con quái vật nào sắp bò về phía mình. Nhưng thực tế, chỗ ngồi của Ryul rất ngăn nắp, thậm chí còn sạch sẽ và tối giản hơn cả của anh. Ohyul biết rõ chuyện đang làm mình phiền lòng chẳng liên quan gì đến mấy món đồ gỗ đó, nhưng mắt anh vẫn cứ như muốn thiêu cháy chúng.

Đúng vậy, anh chẳng thèm quan tâm đến cái chỗ ngồi chết tiệt đó. Thứ anh quan tâm là chủ nhân của chúng.

Từ lúc mở mắt vào buổi sáng, anh đã biết mọi thứ của ngày hôm nay đều có vấn đề. Anh hiếm khi để mình rơi vào trạng thái nôn nóng như một kẻ tâm thần phân liệt, nhưng anh tin rằng, chẳng có ai sau khi gặp phải chuyện giống anh mà còn có thể bình tĩnh được.

Anh đã mơ vài giấc mơ, những giấc mơ mà anh thà rằng mình đừng nhớ tới.

Lúc đầu, anh mơ thấy mình biến thành con mồi của nhện, bị tơ nhện quấn chặt trong khi con nhện nhe cái miệng đầy răng nanh về phía anh. Khi anh định thần lại thì một nửa cánh tay đã biến mất. Anh mơ thấy mình nằm phơi nắng trên bãi cát, nước biển tràn qua chân cuốn đi vài vỏ sò, trên bãi cát lộ thiên có mấy con cua đang chạy tung tăng. Anh mơ thấy mình đi bộ trên một thảm cỏ trống trải, xung quanh không có lấy một bóng người.

Nhưng đến cuối giấc mơ, anh lại mơ thấy mình đang hôn một chàng trai.

Đúng vậy, là con trai.

Một tay anh đỡ sau gáy cậu ấy, một tay luồn vào trong lớp áo. Anh nhìn không rõ mặt chàng trai đó. Ngũ quan của cậu rất mờ nhạt, nhưng bờ môi thì mềm hơn những gì Ohyul tưởng tượng. Khi tay Ohyul chạm vào cổ cậu, anh cũng có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể đối phương thấp hơn mình một chút.

Trên người chàng trai khoác một chiếc áo khoác đầy vết bẩn, nhưng Ohyul vẫn có thể nhận ra màu gốc của nó lẽ ra là màu trắng kem. Anh hơi dùng lực hất chiếc áo khoác đó lên, sau đó chạm vào một chiếc áo ba lỗ màu nâu nhạt ôm sát. Ohyul gần như có thể cảm nhận được cơ bắp của chàng trai qua lớp áo, và cả nhịp điệu cơ thể phập phồng theo từng hơi thở.

Nụ hôn của anh kéo dài xuống yết hầu, rồi đến vùng cổ và vai. Nhưng khi môi anh chạm đến xương quai xanh của chàng trai thì anh tỉnh giấc.

ohryul | simply you.Stories to obsess over. Discover now