Dãy đèn led ở bàn DJ 0,06 W.
Bóng đèn vàng nấp trong chao màu bạc trên đầu vũ công là bóng dây tóc 40W.
Bóng đèn dọc theo quầy rượu là đèn led 15W.
Hoàng Đức Duy dùng một tay chống vào má, tay kia cậu lướt dọc cạnh bàn. Mấy ngón tay nhỏ nhắn gầy gầy, khớp ngón tay nổi lên những đường gân xanh nhạt. Cậu mơ hồ cười với mấy ánh đèn đã dần biến thành từng đốm tròn nhỏ trong tiếng nhạc êm êm.
Ánh đèn flash của điện thoại... Không thể tính được công suất.
Ánh đèn ở cổng quán bar... Ở trên đầu người đang đi tới, ánh đèn đang bao quanh người đó thành một quầng sáng vàng ấm áp, làm từng sợi tóc nhỏ cũng biến thành màu hồng cam ngọt lịm, hình như là 100...
"Chào em, em tới một mình phải không?"
Nguyễn Quang Anh khẽ nhếch môi, đáp lại anh là một nụ cười lười biếng.
"Chào anh, làm quen bằng kiểu gì đó táo bạo hơn đi."
Quang Anh kéo đi hai chiếc ghế xung quanh bàn tròn, anh ghé người ngồi xuống cạnh Đức Duy. Trên bàn chỉ có hai vỏ lon bia bị bóp thành hai hình thù nhăn nhúm. Sức lực dồn vào vỏ lon chắc chắn cũng không lớn lắm, Quang Anh cầm bàn tay đang lướt dọc cạnh bàn lên ngắm nghía rồi tự hỏi mình:
"Làm quen kiểu gì mới táo bạo đây?"
Đức Duy hất đầu quanh quán bar. Hàng chục con người đang mải miết tìm kiếm một dấu hiệu nào đó từ đối phương, không ít mái đầu chạm vào nhau, cũng không thiếu những cơ thể đã dán vào nhau âu yếm. Sàn nhảy chỉ có vài người đung đưa theo nhạc, Quang Anh cười:
"Em có muốn nhảy với anh không?"
Đức Duy rút tay ra khỏi tay Quang Anh, cậu phất tay rồi ghé môi mình sang vai anh.
"Anh nhảy một mình đi, em còn chưa uống đủ."
Nước hoa mà Đức Duy dùng chỉ vừa đủ tỏa hương trong khoảng cách một cánh tay, Quang Anh đưa tay kéo chiếc ghế Đức Duy đang ngồi sát thêm vào mình. Hoàng Đức Duy của anh tới tận quán bar đắt đỏ nhất thành phố nhưng vẫn mặc đồ như một cậu nhân viên công sở, trên sống mũi cậu vẫn còn đậu một cặp kính gọng tròn. Cặp kính lóe lên che mất đôi mắt cậu, Quang Anh táy máy đưa tay lên tháo xuống.
Đức Duy không tránh, ngón tay Quang Anh khẽ sượt qua khóe mắt cậu. Khóe mắt ửng lên không phải vì động chạm kia, Quang Anh nhăn mày nhìn ánh đèn dần ngập đầy trong mắt Đức Duy, anh gấp gáp đưa tay ôm má cậu rồi dùng ngón cái day nhẹ hốc mắt. Cả gương mặt Đức Duy được bao trọn trong hai bàn tay rộng, cậu nghiêng đầu như thể Quang Anh đang điều khiển cậu.
"Em lại làm sao? Chia tay rồi đúng không?"
Đức Duy dùng một nụ cười rạng rỡ đáp lại Quang Anh. Quang Anh lắc đầu, anh quàng tay lên vai Đức Duy vỗ nhẹ.
