Tại làng Chùa Láng , mang một vẻ yên bình, tiếng chim kêu líu ríu mỗi sớm , người dân ở đây sống theo cùng một nhịp sống , sáng dậy làm đồng , trưa lấy cơm nắm ra ăn , chiều tối về nhà nấu cơm. Họ sống trong sự yên bình tươi đẹp, cái nơi đồng lúa thẳng cánh cò bay này , đôi khi lại là nơi bắt đầu chớm nở cho một cuộc tình chập chững tập yêu
##
:" Bây ơi , cô Kỳ nhà phú ông đi du học bên Tây về rồi ! "
Tiếng la hét của đám trẻ con ở làng trong sự phấn khích , khiến cả làng vốn theo nhịp sống bình dị cũng phải dừng lại vài nhịp , đôi mắt ai nấy dõi theo bóng hình đã vắng mặt 3 năm
:" Trời ơi , cô Kỳ đẹp thiệt á bây he "
:" Người ta đi Tây về mà , đâu phải dạng bình thường như tụi mình đâu đa "
An Kỳ - thứ nữ nhà phú ông , nổi tiếng xinh đẹp nức tiếng cái làng Chùa Láng này , biết bao nhiêu cậu công tử đến cầu hôn nhưng cô lại quyết định đi du học biền biệt 3 năm
An Kỳ xách theo chiếc va li , đi đến đâu cũng rất niềm nở chào mọi người . Mà kỳ lạ ghê , cô cũng đã 25 tuổi nhưng trông cô vẫn rất xinh đẹp , một sự xinh đẹp cuốn hút ánh nhìn đến lạ kỳ
:" Chào mọi người " - An Kỳ tươi cười ,vẫy tay, giọng tiếng Việt sành sõi vang lên , khiến mọi người mừng rỡ
:" May thật , cô Kỳ vẫn không quên cái xóm làng nghèo rách này "
:" Chứ vài người được đi Tây là đi biệt xứ luôn đó ta ơi "
An Kỳ kéo chiếc va li đến trước căn nhà biệt phủ to lớn đặc trưng mà chỉ có nhà cô mới có , đưa tay bấm chuông cửa
Ting ting...ting ting...
Qua năm phút vẫn chưa thấy cánh cửa được đẩy ra , cặp mày thanh tú khẽ nhíu lại, cô đưa tay nhấn liên hồi vào chuông cửa
:" Trời ơi , đứa nào bấm chuông cửa nhà ông đây hoài thế ? "
Phú ông với cái bụng bia , dậm chân lạch bạch đi ra , mở phắt cánh cửa . Chợt trong vài giây , ông sững lại
:" Cha " - An Kỳ cười xoà , hai ngón trỏ chọt chọt vào nhau - :" Con thấy không ai mở cửa nên con mới bấm chuông nhiều thế này..."
:" Ôi trời ơi , con nhỏ này , về mà không ư hử gì với cha cô cả , tưởng cô bỏ nhà đi luôn rồi chứ ? "
Phú ông phấn khích ôm An Kỳ , nhảy một vòng sân , đưa hai bàn tay đeo đầy nhẫn vàng lên nhéo má cô
:" Vẫn không sụt cân tí nào , khoẻ khắn quá ta ơi. Vào trong , vào trong nghỉ ngơi "
An Kỳ nhìn người cha vẫn khoẻ khoắn của mình mà đôi mắt cười đến tít lại . Đột nhiên , một bóng hình nhỏ ngồi loay hoay với dây và hạt ở một góc sân khiến cô chú ý
:" Cha , ai ở góc nhỏ kia thế ạ ? "
Phú ông đưa tay quệt nước mắt , theo hướng tay của cô mà nhìn theo
:" À , con bé ấy là đứa nhỏ têm vòng giỏi nhất cái làng này đó . Nhà nó phức tạp lắm , nên cha cho nó ngồi đây têm vòng "
An Kỳ gật đầu với phú ông rồi kéo va li , chạy đến bên cạnh đứa nhỏ đang têm vòng ấy , ngồi xổm bên cạnh nó
:" Chào bạn "
Cô bé ấy ngước mặt lên , ánh nắng sáng sớm làm nổi bật từng lọn tóc được " mật ong " rải lên , vẻ đẹp lạ lỳ dưới ánh nắng của cô khiến An Kỳ sững người trong chốc lát , vô thức đưa tay gạt đi lọn tóc xù vướng víu trên gương mặt thanh tú
:" Chào bạn , mình tên là Thuỳ Trang " - bạn nhỏ ấy mỉm cười , cúi đầu dọn dẹp những dây cước , hạt cườm bị vương vãi . Trang phủi tay , đặt hai tay lên gối, ánh mắt sáng lên ánh nhìn tò mò với người con gái sắc sảo trước mắt
:" Mình là An Kỳ , cậu xinh đẹp thật đó "
Có thể cái hồn nhiên của hai đứa trẻ tuổi đôi mươi khiến chúng có vẻ khá hợp nhau , An Kỳ từ ngồi xổm đã ngồi bệt hẳn xuống sàn sân , chiếc váy trắng vương bụi đất nhưng cô không màng để ý
Phú ông nhìn mà chép chép miệng , ông ngắm hai đứa nhỏ rồi mỉm cười , đóng cổng lại rồi đi vào trong
Hai đứa nhỏ ấy vẫn ngồi ở đó , trò chuyện từ lúc nắng sớm đến lúc nắng cao đến đỉnh đầu mới chịu thu dọn chỗ ngồi
Hai đứa nhỏ ấy rất hợp nhau
![Kết Pháp Vi Kỳ [ An Kỳ x Trang Pháp ]](https://img.wattpad.com/cover/410598725-64-k161655.jpg)