Chương 37+38:

4.8K 374 57
                                        

§ Chương 37: Danh tự thiếu chủ.

Vương Hùng nghe thấy những lời này của Vương Tuấn Khải, lập tức nổi trận lôi đình, đẩy anh ra và đem cái bàn bên cạnh đá ngã lăn trên mặt đất.

Loảng xoảng ——

Vương Ngữ Ti sợ tới mức có chút phát run, vội vàng lui về phía sau, thối lui đến ngoài cửa.

Nếu như Vương Tuấn Khải cùng Vương Hùng thật sự đánh nhau, như vậy cô cũng gặp nguy hiểm, dù sao hiện tại Vương Tuấn Khải cũng đang căm ghét cô, nhất định sẽ tóm cô để trút giận, cho nên tốt hơn vẫn là cô nên trốn đi.

Vương ở trong phòng trên lầu, nghe thấy tiếng vang liền muốn xuống nhìn xem chuyện gì xảy ra, nhưng đột nhiên nghĩ đến, thiếu chủ còn chưa có cho cậu đi ra ngoài, nên cậu đành phải ngoan ngoãn dừng lại.

Nhưng người ở dưới lầu kia thoạt nhìn có vẻ rất hung dữ, bọn họ có thể thương tổn đến thiếu chủ hay không?

Vương Nguyên lo lắng an nguy cho Vương Tuấn Khải, sợ anh vạn nhất có chuyện gì, nhưng mà cậu lại không thể đi ra ngoài nhìn, thật sự là nôn nóng muốn chết.

Đợi chút, Vương Tuấn Khải? Vừa rồi hình như cậu nghe được người đang ông trung niên kia gọi thiếu chủ là Vương Tuấn Khải, chẳng lẽ thiếu chủ tên là Vương Tuấn Khải?

Vương Nguyên nghĩ đến thiếu chủ có khả năng tên là Vương Tuấn Khải, lập tức bối rối, bất chấp tất cả mà xông ra ngoài.

Cậu muốn đi nói cho thiếu chủ biết, có người muốn hại anh, hơn nữa người kia chính là chú của anh.

Vương Nguyên vừa lao ra ngoài liền bị bà Lâm đẩy trở về.

"Nguyên nhi, không được đâu đi vào mau lên". Bà Lâm đẩy Vương Nguyên trở vào trong phòng, sau đó đóng cửa lại.

"Mẹ Lâm, con muốn đi nói cho thiếu chủ biết, chú của anh ấy muốn hại anh ấy"- Vương Nguyên sốt ruột nói.

"Nguyên nhi, làm sao con biết chuyện này?"- Bà Lâm kỳ quái hỏi.

"Thời điểm chính là vừa mới ở bệnh viện, lúc ấy con biết rõ nơi đó là bệnh viện, vì thế chạy loạn, kết quả là tránh ở mặt dưới bậc thang, chợt nghe thấy phía trên có người nói chuyện, là một người đàn ông cùng một đàn bà, bọn họ nói muốn giết Vương Tuấn Khải".

Bà Lâm nghe thấy những lời này của Vương Nguyên, như có điều suy nghĩ mà nhìn cậu, và sau đó nhắc nhở nói: "Nguyên nhi, con có nhớ hình dáng của người đàn bà kia trông thế nào hay không?".

"Nhớ rõ, nếu như con lại nhìn thấy bà ta, nhất định sẽ nhận ra bà ta, bà ta là một người đàn bà rất xinh đẹp, mê hoặc, lẳng lơ".

"Nguyên nhi, chờ ta một chút, ta đi lấy đồ cho con xem". Bà Lâm nói xong, vội vàng chạy ra ngoài, nhưng mà không bao lâu thì đã trở lại.

Bà Lâm lấy tấm ảnh ra đặt ở trước mặt Vương Nguyên, cho cậu nhận diện: "Nguyên nhi, có phải là người đàn bà này không?".

Vương Nguyên đem ảnh chụp tới và cẩn thận xem: "Bà ấy, chính là bà ấy, con nhận ra bà ấy".

"Ta đây đã rõ, Nguyên nhi, lần này con đã giúp thiếu chủ một đại ân, con thật sự là phúc tinh của thiếu chủ"Bà Lâm hưng phấn nói.

[LongFic] [Khải Nguyên- Tỉ Hoành] Yêu Thương Anh Cả Đời.Where stories live. Discover now