1

63 6 0
                                        


Nhịp sống của Paris rất nhanh, bước chân của Paris cũng nhanh, phương tiện cũng nhanh, gì cũng nhanh. Chỉ cần thở một làn hơi mỏng vào không khí, nó sẽ ngay lập tức biến mất, hơi thở hoà vào Paris, trôi vội hơn cái chớp mắt.

Độ vừa vào thu, người ta ví von Paris là điểm hẹn gặp, là thành phố tình yêu, nhưng lần đầu tiên Kim Juhoon đến Paris, cậu thấy mệt. Người ta cũng hay bảo khi đến Paris sẽ gặp hội chứng "Vỡ mộng", có lẽ cậu đã mắc phải nó, nhưng có lẽ cũng không. Vốn dĩ cậu chẳng kì vọng gì, cũng chẳng mong chờ gì, Paris trong cậu cùng lắm thì chỉ là một thành phố mà mặt trời mặt trăng thi nhau chơi đuổi bắt, chẳng đẹp đẽ, chẳng thú vị. Loài người thật khó hiểu, Paris cũng khó hiểu.

Kim Juhoon là du học sinh người Hàn, lần đầu tiên cậu chuyển đến Paris sinh sống là vào hơn hai năm trước. Sorbonne University, cái trường đại học danh giá có tiếng với thế giới vô tình đập vào mắt cậu trong lần chọn trường khi vừa tốt nghiệp, cậu chẳng có hứng thú gì mấy với nó, cũng chẳng có gì yêu thích với các ngành trong trường, nhưng cậu vẫn chọn, các thầy cô và bố mẹ của cậu cũng nói cậu nên tới môi trường tốt hơn như Harvard hay mấy trường top đầu nhưng cậu không thích, một mực chọn Paris làm nơi đặt chân. Cậu nghe người ta nói Paris rất đẹp, có tháp Eiffiel, có kiến trúc cổ, có sông, có quần áo, cái gì cũng có. Cậu chưa đến lần nào, nên lần này đi thử, xem Paris thật sự có những gì.

Ngày cậu hạ cánh ở sân bay Charles de Gaulle, khung cảnh quanh cậu như ong vỡ tổ, người ra người vào tấp nập, mùi người, mùi da thuộc, đủ thể loại mùi hoà lẫn vào nhau, hoà chung cả cái nóng nực của Paris, mặt trời Paris cũng khác xa mặt trời Hàn Quốc. Quê của cậu, không nóng thế này. Đã vậy xung quanh cậu ai ai cũng nói tiếng Pháp, ngôn ngữ gì mà uốn lưỡi muốn đau quai hàm. Cậu thắc mắc, sao người ta không nói tiếng Anh, cái thứ tiếng Pháp hoa mỹ này cậu nghe không hiểu, lại còn khó, cậu thực sự ghét Pháp muốn chết, nhưng cậu lại học ở Pháp. Lựa chọn của cậu chỉ vì cậu muốn rời xa Hàn Quốc, cậu muốn chống đối lại cái viễn tưởng của bố mẹ mình, cậu không thích phải nghe theo sự sắp đặt của họ, nên cậu đã rời đi.

Mùa hè đầu tiên của Paris, cái nóng dấm dúi cậu trong nhà, Paris không chào đón cậu, đất nước không thuộc về cậu. Trên phố, người đông như kiến, họ qua lại trên các con phố nườm nượp, như đang tha mồi về tổ, đủ màu sắc, lướt qua các vạch kẻ đường. Hương Paris cũng vô tình bay tới, xà vào cánh mũi cậu khiến nó xì xào. Có lẽ cái mùi đặc trưng đậm chất "thơ" mà họ nói trên phim ảnh hay sách vở là mùi như này. Nó thơm mùi của chiếc Baguette mới ra lò, nồng nặc quanh phố hương cà phê rang cháy, nức mũi vị ngọt ngào của sữa đặc, ly cà phê đắng ngắt pha thêm chút sữa, hoà quyện lại phảng phất trong cơn gió, bay tới cạnh cậu. Gió ở đây cũng có mùi, vào hè thì càng đậm mùi, mùi sông, vị sông Seine pha lẫn với mật hoa. Thứ hươmg lạ mũi khiến cậu ngoái nhìn phía xa xa, tách ra khỏi con phố trước mắt, nó khó miêu tả đến kì dị, như chút ẩm mốc, man mát của sông, lại ngòn ngọt như hoa, thơm vị mật. Nhưng tiếc là thứ hương quyến rũ từng được nghe ra rả bên tai đến mòn cả con chữ đến đầu mũi cậu lại hoá thành thứ mùi kì lạ và có chút tầm thường. Cậu thấy nó giống hệt mùi lúc đứng chờ ổ bánh mì trước cổng trường ở Hàn Quốc, lúc bánh nướng xong, thơm lừng, mùi cà phê nóng của xe đồ uống mang đi bên cạnh cũng tới vuốt ve cánh mũi, y sì như khi học cấp ba, chẳng khác tí nào. Vì thế nên cậu không thấy sang trọng, chẳng thấy hương thơm mà chỉ toàn mùi người và hầm hập của nhựa đường.

|Hoonjames| Eiffiel Where stories live. Discover now