Pheem's POV.
---
Cậu ấy vừa đến tìm tôi.
Sáng nay thôi, tôi đã cố gắng hết sức mình để dứt khỏi cậu ấy, Jira. Vậy mà đến bây giờ đây, khi thấy cậu ấy đứng trước mặt mình, tôi lại chẳng kiềm được giúp đỡ cậu ấy lần nữa. Thằng Mawin đã đưa ra cả tỷ quy tắc dán vào não tôi, và điều tôi làm là mặc kệ chúng.
Sau khi thử hết tất cả code để phá vỡ tường lửa của Hive Mind nhưng chẳng thành, tôi thật sự không còn cách nào khác ngoài ngồi nhìn Jira khóc.
"Mày đừng nghĩ về nó nữa." Dù vết thương trong lòng ngày càng lớn hơn khi thấy Jira khóc vì người khác, nhưng trái tim tôi không thể chịu nổi nếu cứ thấy bông hoa xinh của mình dần cụp đầu vì một thằng chó chết được.
"Tao... tao xin lỗi, tao không làm phiền mày nữa."
Jira bước nhanh ra cửa, vừa đi vừa lấy tay gạt nước mắt. Suy nghĩ tôi bảo rằng nên để cậu đi về, song thứ điều khiển não tôi bấy giờ lại là trái tim và cảm xúc của chính mình. Tôi nhanh chân bước theo Jira, choàng tay ôm eo cậu từ đằng sau.
"Nếu tên đó khốn nạn với mày đến thế... tao có thể thay thế được không?"
Tôi từng rất thông minh, nhất là trong tình yêu. Một tuần có thể qua đêm với trên 3 cô gái, đi bar và tìm kiếm những trạm dừng chân nhất thời. Nhưng bây giờ, đối diện với Jira, người khiến tôi phá vỡ trật tự cuộc sống và chạy theo trái tim mình, tôi không thể nào sáng suốt được nữa. Tôi ôm cậu ấy khá lâu, gần cảm nhận được cơ thể Jira run lên vì khóc. Bỗng cậu ấy xoay lại, khoá môi tôi bằng đôi môi mềm mọng ấy. Chẳng hiền lành gì, tôi tiếp tục nụ hôn một cách nồng cháy, lưỡi chúng tôi quấn lấy nhau chặt như một thắt nút không thể gỡ trong trái tim tôi.
Đến cuối cùng, khi hơi thở dần cạn kiệt, Jira đẩy nhẹ vào ngực tôi, tựa đầu vào vai tôi thì thầm:
"Nay tao ở lại được không?"
"Được, được chứ. Tao là của mày mà."
---
Đêm đó chúng tôi không làm gì nhau cả, ngoài cái hôn ấy. Tôi dẫn Jira vào ghế sofa, lấy cho cậu ấy cốc sữa ấm thay vì ly rượu nào như thường lệ. Jira đã khóc rất nhiều, cậu ấy có lẽ đã mệt đến nỗi gục đầu lên vai tôi vừa thút thít rồi ngủ thiếp đi. Sáng hôm sau, Jira gấp gáp về nhà, cậu bảo cậu có hẹn với Ing và cần sắp xếp lại suy nghĩ của mình.
Cậu có lẽ để tâm đến cái hôn ấy hơn tôi nghĩ.
Tôi chưa bao giờ thật sự thích hay yêu đương ai, đến nỗi khi đối diện với mọi lời nói của Jira, tôi không biết làm gì ngoài đồng ý với mọi lời đề nghị của cậu ấy. Tiễn cậu về, tôi hỏi Jira cần tôi đưa về không, cậu liền từ chối. Bước lại vào nhà, đón tiếp tôi là lời thở dài của Mawin.
"Mày đúng là đầu đất."
"Mày là người đưa cậu ấy lên đây mà?" tôi phản bác.
"Nhưng tao không ngờ mày lại ngu đến mức đó."
"..." Thằng quỷ này thì biết gì chứ, chỉ tôi mới tự biết rằng tình cảm tôi dành cho Jira lớn đến nhường nào, lớn đến nỗi mấy hội chứng nhảm nhí nó nhắc như Stockhom hay gì đó không còn là giới hạn cho niềm ham muốn cậu ấy với tôi nữa rồi. Mặc kệ lời cằn nhằn của thằng bạn mình, tôi nhắn Jira một tin hỏi cậu ấy về chưa rồi nhảy lên phòng ngủ.
YOU ARE READING
what if | pheemjira
FanfictionCái kết khác cho người xứng đáng. • truyện dựa trên tình tiết của burnout syndrome để phát triển, phục vụ cho mục đích giải trí là chính. ● đăng thoả lòng con dân viết truyện, hong hợp thì vui lòng clickback nha người ơi ╰(*'︶'*)╯♡
